Bê tông, nóng, taxi, tuk-tuk và Vespa. Đó là những ấn tượng đầu tiên của những ai đến Tháilan. Dù có ở Thái nhiều lần nhưng cảm giác bức bối, thích thú chen lẫn sợ run cầm cập vẫn thường trực trong tôi.
Nhớ lần đầu tiên đến Tháilan thời kỳ khủng hoảng kinh tế, khoảng 1997. Giá cả rẻ như bèo và taxi, tuk-tuk lẫn xe ôm tranh nhau giành khách và đánh võng. Tuk-tuk, một loại xe tương tự xe lam ở VN nhưng máy cực mạnh và có thể bốc đầu như xe máy, thực sự là hung thần. Mỗi lần xuống xe tuk-tuk tôi đều có cảm giác được sinh ra lần thứ hai. Tuk-tuk đã thế thì cảm giác ngồi xe ôm còn kinh khiếp đến như thế nào. Toàn xe Suzuki 2 thì, không bao giờ chạy dưới 100km/h dù đường đông như kiến. Còn ở những đoạn giao lộ chật chội thì 2 đầu gối tôi luôn bầm tím vì va vào thành xe hơi.
Trong cảm giác bức bối và sợ run cầm cập đó, tôi hưởng được cái thú ngắm cho no mắt những chiếc Vespa cổ, thường là Sprint, đề pa và chạy nhanh ngang với… Suzuki 2 thì. Không thể tưởng tượng được những chiếc Sprint nhìn như giẻ rách, ngồi trên là những ai tài bặm trợn, lại đạt được tốc độ đáng nể như vậy!
Kỳ đi Thái vừa rồi, phát biểu với tay đối tác người Thái, hắn cười khẩy: “Chuyện nhỏ! Hôm nào rảnh mày đi với tao”. Hôm sau, tôi lang thang với hắn ra chợ Vespa và hiểu ngay. Thật sự là thiên đường cho những gã máu me Vespa như tôi. Phụ tùng Vespa cổ bò lổm ngổm, mới tinh trong thùng mới hãi, giá rẻ hơn… đồ xê cần hen ở VN. Dân chơi nhập phụ tùng từ Ấn độ. Bỏ ra 3tr. đồng là đã có ngay một bộ máy Vespa mới cứng, và việc đạt được tốc độ ớn lạnh chỉ là chuyện không nói ra thì ai cũng biết. Đến một tiệm thấy mô hình mấy chiếc GL, GS và Standard VBA đẹp não nề, nhưng năn nỉ đến gãy lưỡi khóc hu hu mà tay chủ tiệm dứt khoát không bán!
Tuy thế, vẫn buồn buồn vì không nhìn thấy một tay chơi Vespa cổ nào, chỉ toàn Sprint chở hàng. Cho đến một buổi, khoảng 12h đêm, trên đường từ Patpong về khách sạn, tôi giật bắn người vì thấy bên đường một nhóm hippi chạy toàn Vespa và Lambretta cổ đang tụ họp trên vỉa hè. Thế là ách tay tài xế lại và lân la làm quen. Quá khiếp! Xe đâu mà lại “chiến” đến thế hở giời! Bóng loáng và máy thì no table (miễn bàn). Tiếc là họ không nói tiếng Anh, hai bên chỉ toàn ra dấu mà cũng hiểu nhau ra phết, cười khành khạch. Một tay hầm hố lôi chiếc Acma màu cam ra biểu diễn bốc đầu, tôi cười ruồi, biểu diễn ngay y hệt cho hắn xem. Hắn điên tiết rồ ga đạp thắng quay xe 180 độ, tôi liền cho hắn thấy không có chuyện gì nhỏ hơn. Nhưng đến màn đâm xe vào tường và ngừng bằng thắng đĩa bánh trước, chỉ cách tường 5cm thì lạy các bác, cháu đây xin kiếu!
Tôi biết thêm được một hội Vespa cổ hay tụ tập ở cầu Mangkawan vào chiều thứ sáu hàng tuần, nhưng không sắp xếp đi được. Nghe bảo đó là hội Vespa lớn nhất ở Thái. Đi Thái tha về một túi phụ tùng to vật vã, mất hơn nửa tiếng ở hải quan sân bay Bangkok để kiểm tra. Thật khổ! Nhưng mà sướng!
Nói thế nhưng đừng buồn, các chiến hữu! Vespa của anh em mình không hề thua họ về phong cách, có khi còn sáng tạo bay bướm hơn.
Chuyện nghiêm túc, không phải phép thắng lợi tinh thần của AQ đâu nhé!
(Kỳ 6 – CLB Vespa)
Tháng Mười 10th, 2007 at 4:27 sáng
Mạng giao thông Việt Nam http://www.lenduong.vn mong nhận được sự đồng ý của bạn để có thể sử dụng các bài viết về giao thông Việt Nam cũng như các loại xe trong blog này. Hi vọng sớm nhận được hồi âm về địa chỉ trangdh@gdc.vn. Cảm ơn rất nhiều!