Với quân số chiếm phân nửa thế giới, lại có thời gian rảnh rỗi không bị vướng bận chuyện bếp núc, giặt ủi, con cái, đàn ông là một miếng bánh màu mỡ để giới xuất bản báo chí khai thác. Các mối quan tâm hàng đầu của đàn ông như phụ nữ, tình dục, thể thao, xe hơi, giải trí, các món đồ gadget đều được phục vụ tận tình.
Sau đây xin giới thiệu một số tạp chí phát hành hàng tháng tiêu biểu dành cho nam giới.
Dạng tổng quát: hướng đến đàn ông ở diện rộng, một số tạp chí tập trung vào thời trang, một nhóm khác nhắm vào sức khỏe. Mỗi tạp chí nhắm đến độ tuổi và thu nhập cụ thể nào đó. Nổi bật là Men’s Health, GQ, Esquire, bên cạnh đó còn có Giant, Details, Arena…
GQ (Gentlemen’s Quarterly): Tạp chí danh giá, hướng vào đối tượng đứng tuổi và có thu nhập cao hơn hầu hết các tạp chí dành cho đàn ông khác. Tiền thân của GQ có tên Apparel Arts, một tạp chí thời trang hàng quí cho đàn ông khởi đầu từ năm 1931. Mục tiêu của Apparel Arts lúc đó là cung cấp thông tin về thời trang các nhà buôn sỉ và bán lẻ để rồi những người này sẽ giới thiệu đến khách hàng của mình. Tờ Apparel Arts lúc đó đính kèm cả mẫu vải trong các trang báo của mình, bán giá 1,5 USD và phát hành 7.500 bản. Tạp chí này hấp dẫn đến mức các khách hàng thường len lén… chôm nó từ các cửa hàng thời trang. Đánh hơi được một thị trường tiềm năng, nhà xuất bản quyết định tung ra một tạp chí thời trang dành cho số đông công chúng, kết quả là Esquire ra đời năm 1933.
![]() |
Năm 58, Apparel Arts đổi thành Gentlemen’s Quarterly, một phụ san thời trang hằng quí của tờ Esquire và chuyển sang phát hành hàng tháng vào thập niên 70. Đến năm 83, Gentlemen’s Quarterly được Esquire Inc. bán cho công ty xuất bản khổng lồ Conde Nast và rút ngắn tên gọi thành GQ. Dưới sự chèo lái của tổng biên tập mới Art Cooper, con tàu GQ chuyển sang một hướng mới, rộng rãi hơn: không còn tập trung vào thời trang và phong cách mà mở rộng, nhắm vào đối tượng đàn ông bình thường lẫn metrosexual, xác định Esquire, tạp chí “người nhà” trước đây, là đối thủ chính. Đến năm 93, GQ đã qua mặt Esquire về số lượng phát hành. Được đánh giá cao trong làng báo, GQ từng được đề cử 27 Giải thưởng tạp chí quốc gia và lãnh được 3 giải dưới triều đại của Art Cooper. Cho đến khi Art Cooper qua đời năm 2003, số lượng đặt báo hàng tháng của GQ đạt đến con số 800.000 bản.
Tổng biên tập kế tiếp của GQ là Jim Nelson phải tiếp nhận tờ báo trong một bối cảnh mới: các tạp chí như FHM hay Maxim đã thay đổi chiến trường của các tạp chí dành cho đàn ông, hướng tới đối tượng trẻ, không tao nhã lịch thiệp bằng GQ hay Esquire, độ tuổi từ 18 đến 30. Nelson lập tức tân trang lại cả nội dung lẫn hình thức, chuẩn bị sẵn sàng cho chiến trận mới khốc liệt hơn. Dưới ngọn cờ của Nelson, GQ có thêm những bài viết ngắn hơn, nhiều thông tin hơn dù rằng những bài dài, sâu sắc vẫn còn chiếm giữ phần lớn tờ báo. “Tôi muốn tờ tạp chí phản ứng kịp thời và tốt hơn trước những thay đổi văn hóa. GQ luôn là tạp chí thâm trầm và mang tính chất phi thời gian: bạn cầm và đọc một kỳ để rồi không biết kỳ báo đó ở tháng nào.”
Hướng đi mới của GQ cũng nhấn mạnh vào văn hóa phổ thông. Phần thời trang của GQ được xem xét lại cẩn thận và các bộ trang phục dễ mặc cho một người bình thường đi trên phố trở thành tiêu điểm. Bài chính của GQ trải rộng nhiều lĩnh vực nhưng thường là diễn viên điện ảnh, ca sĩ nổi tiếng hay vận động viên chuyên nghiệp. Ban biên tập giữ sự cân bằng của tờ báo bên cạnh những bài viết về giới giải trí bằng những đề tài cần đầu óc như số báo tháng 3/2006 phân tích quan điểm cởi mở của nghị sĩ Joe Biden, người có khả năng trở thành ứng viên tổng thống Mỹ vào năm 2008. Tổng biên tập của GQ ấn bản Anh quốc hiện nay, Dylan Jones, hướng tạp chí này sâu hơn vào lĩnh vực chính trị, một kỳ gần đây đã đưa lãnh đạo đảng Bảo thủ David Cameron lên trang bìa.
Mỗi năm, số báo tháng 12 sẽ công bố giải thưởng “Người đàn ông của năm”. Năm 2005, nhân dịp kỷ niệm 10 năm giải thưởng này, GQ đưa ra thêm giải mới “Người phụ nữ của năm” và giải đầu tiên được trao cho Jennifer Aniston. Số báo cuối năm 2005 có 3 bìa khác nhau là Aniston, diễn viên Vince Vaughan và rapper 50 Cent. Tay đua xe đạp Lance Armstrong và diễn viên Heath Ledger được tôn vinh là “Nhân vật chính của năm”. Năm 2006, GQ có 854.000 người mua báo và 4 triệu người đọc báo (một tờ báo có khoảng 5 người đọc chung). Tạp chí tiếp tục có những đổi mới như từ tháng 3/2006, GQ bước vào lĩnh vực truyền thông vô tuyến với dịch vụ GQ Mobile, cung cấp nội dung tờ báo qua dạng tin nhắn trực tiếp đến điện thoại di động của người dùng.
![]() |
Dù có nhiều thay đổi, GQ vẫn đồng nghĩa với sự tinh tế, trang nhã kiểu kinh điển. Từ “GQ” từng được sử dụng như một tính từ miêu tả một người ăn mặc và hành động lịch thiệp và khéo léo.
Men’s Health: Tạp chí đang dẫn đầu về số lượng phát hành trong dòng tạp chí về phong cách sống của đàn ông. Khởi đầu của Men’s Health là mỗi năm một số, tăng lên hằng quý rồi 2 tháng/số và hiện nay là 10 số/năm. Hiện nay, Men’s Health có 36 ấn bản trên toàn thế giới và phát hành ở 48 quốc gia với số lượng 1,8 triệu bản và lượng người đọc 8.484.000 người, hơn cả GQ với Esquire cộng lại.
Bắt đầu với ý tưởng của Robert Teufel, chủ tịch nhà xuất bản Rodale Press vào năm 86. Robert tổ chức cuộc khảo sát với bạn bè và các nhân viên trong Rodale và đưa ra kết luận: đàn ông sẽ đọc một ấn phẩm về phong cách sống. Thực tế chứng minh khảo sát của Robert cho kết quả chính xác: 90.000 bản Men’s Health số đầu tiên đã được tiêu thụ, con số rất ấn tượng nếu biết số báo này được thực hiện chỉ với 3 nhân viên.
Mục tiêu của Men’s Health là cung cấp cho độc giả nam giới những cách để cải thiện cuộc sống của họ. Điểm khác biệt của Men’s Health là họ chú ý đến vấn đề tình cảm bên cạnh các chủ đề quen thuộc về sức khỏe, làm đẹp, phụ nữ… Xu hướng của ban biên tập Men’s Health là cung cấp bằng chứng – dưới hình thức ý kiến chuyện gia hoặc các nghiên cứu khoa học – cho bất cứ nhận định nào được đưa ra.
Năm 1994, Men’s Health tăng lượng phát hành từ 650.000 bản lên 1 triệu bản. Theo báo cáo tổng số lượng phát hành báo chí của Capell, Men’s Health xếp đầu trong danh sách các tạp chí có lượng phát hành tăng nhanh nhất của thập niên 90, tăng đến 281% từ 437.000 bản vào năm 91 lên 1,67 triệu vào nửa đầu năm 99. Vinh quang tiếp tục lấp lánh quanh Men’s Health ở thập niên thứ 2. Tờ Adweek đưa Men’s Health vào danh sách 10 tạp chí hàng đầu 2 năm liền (2004 và 2005), Advertising Age ghi tên Men’s Health trong danh sách loại A vì sự vượt trội về mọi mặt (general excellence). Men’s Health còn nhận giải thưởng báo chí quốc gia năm 2004.
Tuy vậy, ở đầu thiên niên kỷ mới, Men’s Health có dấu hiệu sút giảm về lượng phát hành và tổng biên tập mới David Zinczenko đã lập tức cải tiến, từ một dạng báo về sức khỏe và thể dục chuyển sang nghiêng về phong cách sống nhiều hơn. Kết quả của việc mở rộng này là xuất hiện chuyên trang dành cho xe hơi, mục Men’s Wealth về các vấn đề tài chính, tiền bạc, nhiều hơn nữa về thời trang và cách chưng diện. Một thay đổi đáng chú ý nữa là sự nhấn mạnh vào các mối quan hệ cá nhân. “Độc giả đến với chúng tôi vì họ muốn thật sự hiểu phụ nữ”. Các chuyên đề về tình dục gần đây của Men’s Health đều rất thành công, ví dụ như khảo sát vai trò của tình dục trong hôn nhân. Tạp chí vẫn tiếp tục đăng ảnh những phụ nữ gợi cảm nhưng kèm theo đó là những hướng dẫn để có được một mối quan hệ trọn vẹn và đời sống tình dục khỏe mạnh hơn.
![]() |
Một điều nữa khiến Men’s Health khác biệt với các tạp chí dành cho đàn ông khác là sự hiện diện của phụ nữ trong công tác biên tập. Nhiều bài viết về tình dục và tình cảm được thực hiện bởi phụ nữ với ý định “cho đàn ông biết vài điều từ góc nhìn phụ nữ”. Hai trong những mục thành công nhất của Men’s Health được đứng tên bởi phụ nữ, đều thuộc dạng hỏi – đáp, trả lời những thắc mắc từ độc giả. Đó là “Ask the girl next door” (Hỏi chuyện cô hàng xóm) của nhà báo tự do Nicole Beland và “Bedroom confidential” (Bí mật phòng ngủ) của tiến sĩ tình dục học Debby Herbenick.
Cho các gã trai (lad magazine): tạp chí với đầy ắp ảnh các cô gái nóng bỏng ăn mặc hở hang cùng các bài viết về phụ nữ, thường là người mẫu, diễn viên, ca sĩ; bài dành cho người tiêu dùng về xe hơi, máy móc thiết bị hi-tech. Nổi bật nhất là FHM và Maxim, ngoài ra là Loaded, Heat, Stuff, Ralph…
FHM (For Him Magazine): chính thức xuất hiện vào năm 1994 ở Anh quốc nhưng có tiền thân là tờ For Him mãi từ năm 85. For Him lúc đầu chỉ phát hành thông qua các cửa hàng thời trang nam cao cấp, sau đó mở rộng ra thành ấn bản hàng quí vào năm 87. Sau sự lớn mạnh của tờ Loaded (tạp chí được xem như nền tảng của lad magazine) và sự cạnh tranh từ GQ, Esquire, For Him thay đổi hướng đi, thêm vào phần thể thao, đổi tên thành FHM và phát hành hàng tháng với số lượng 60.000 bản. Đỉnh cao của FHM nói riêng và lad magazine nói chung là thập niên 90. Thành công của dòng tạp chí này trở thành hiện tượng trong ngành xuất bản. Sau đỉnh cao đạt được vào năm 98, FHM có dấu hiệu sút giảm.
Dù ảnh các cô gái trên FHM thuộc dạng cực kỳ thiếu vải nhưng vì được che đậy ở những chỗ cần che, FHM đã được xếp vào kệ báo “Phong cách sống” hơn là kệ “Dành cho người lớn” trong các cửa hàng hay siêu thị. Sút giảm doanh số trong những năm gần đây khiến FHM bạo tay hơn trong việc đăng ảnh (hở hoàn toàn ngực) và Wal-Mart đã ngưng bán FHM trong siêu thị của mình. Dù vậy, phần bài vở rất sinh động về các khảo sát, chuyện vui, những câu chuyện kịch tính và nhận xét, phê bình, chấm điểm về mọi thứ, từ phim điện ảnh cho đến món đồ chơi điều khiển từ xa khiến FHM vẫn có thể khoe “độc giả đọc FHM vì những bài viết hơn là xem hình”. Từ giữa đến cuối thập niên 90, FHM là tạp chí bán chạy nhất ở Anh với lượng phát hành khoảng 700.000 bản. Tuy nhiên, vị trí hàng đầu ở Anh hiện nay đã lọt về tay tờ báo tuần Heat nhưng FHM vẫn dẫn đầu ở dòng báo tháng. Cho đến tháng 8/2005, FHM có 10 số/năm với 27 ấn bản khác nhau trong đó có các ấn bản riêng ở các nước châu Á như Philippines, Singapore, Thái Lan, Malaysia…
Có thể bạn chưa biết: năm 95, FHM là tạp chí đầu tiên đưa ra cuộc bầu chọn 100 người phụ nữ quyến rũ nhất và bị hầu hết các tạp chí đàn ông khác ăn cắp ý tưởng. Chỉ có 2 người xuất hiện trong mọi cuộc bầu chọn từ đó đến giờ là Pamela Anderson và Kylie Minogue.
Maxim: số báo đầu tiên phát hành tại Anh vào năm 95 với Lisa Snowdon trên bìa, Maxim mau chóng trở thành tạp chí bán chạy nhất của dòng lad magazine và xâm lăng lượng độc giả của Playboy. Năm 97, Maxim ấn bản ở Mỹ được tung ra và 2 năm sau, trang web MaximOnline.com được đưa vào sử dụng. Ngoài các bài viết trên báo giấy, MaximOnline còn có các chuyên mục riêng như Girls on Maxim, Maxim Video… Sự thành công của trang web, đặc biệt là các video clip nhạc trong mục Maxim Video khiến công ty mẹ là Dennis Publising đã vực dậy tờ Blender dành riêng cho âm nhạc và xây dựng website riêng cho tạp chí này. Năm 2005, Maxim được mở rộng qua dạng tin nhắn điện thoại và một kênh phát thanh riêng.
![]() |
Tuy nhiên, sự mở rộng của Maxim có chút trục trặc. Vì Wal-Mart đang xây dựng hình tượng gần gũi với gia đình nên Maxim (cũng như FHM), dù không có ảnh khỏa thân 100%, nhưng cũng không được chấp nhận trong các siêu thị của Wal-Mart. Bên cạnh ảnh chụp các cô gái, Maxim còn sử dụng rất nhiều ảnh minh họa cho các bài viết châm biếm cười cợt của mình và đã phải trả giá. Năm 2003, sau khi có cuộc vận động phản đối và tẩy chay vì đã đăng tranh biếm Mahatma Gandhi bị đánh đập, Maxim đã chính thức công bố lời xin lỗi. Bên cạnh đó, phản đối việc Maxim đưa ra danh sách Hot 100 toàn những cô gái hấp dẫn vì vẻ ngoài, một nhóm các nhà hoạt động vì quyền phụ nữ đã đề ra “The Real Hot 100” với tiêu chí “tôn vinh những cô gái trẻ trên nước Mỹ đã phá vỡ những rào cản, chống lại sự rập khuôn và tạo ra sự khác biệt trong cộng đồng của họ hay trên cả nước Mỹ”.
Tạp chí da thịt (skin magazine): nặng đô hơn lad magazine, một số được xếp vào dạng khiêu dâm nhưng thật ra vẫn có những bài viết về các vấn đề khác ngoài tình dục. Nổi nhất dĩ nhiên là Playboy, ngoài ra là Penthouse, Hustler, Private, Score, Oui…
Playboy: một trong những thương hiệu nổi tiếng nhất thế giới nhưng Playboy có nhiều hơn những gì người ta thường nghĩ về tạp chí này. Bên cạnh việc thể hiện các ý kiến đa chiều trong hầu hết các vấn đề chính trị quan trọng, Playboy còn có phần truyện ngắn được viết bởi các nhà văn hàng đầu như Arthur C. Clarke, Ian Fleming, Vladmir Nabokov, Margaret Atwood… Phần phỏng vấn chính là một điểm mạnh về mặt báo chí của Playboy. Chỉ trong 3 năm đầu, các gương mặt được phỏng vấn đều thuộc hàng cộm cán như Miles Davis, Peter Sellers, Bertrand Russell, Malcolm X, Richard Burton, Jawaharlal Nehru, Jimmy Hoffa, Ingmar Bergman, Henry Miller. Các buổi phỏng vấn thường kéo dài (từ 7 đến 10 giờ đồng hồ) và rất thẳng thắn, trực diện. Có lẽ vì bị truy quyết liệt như thế (và thêm lí do vì đây là một tạp chí da thịt, người trả lời nghĩ “chắc chẳng ai quan tâm đến chuyện phỏng vấn”) nên đối tượng phỏng vấn đã trả lời những gì mà họ không bao giờ nói ở bất cứ nơi nào khác. Vì vậy, lời của họ trong các bài phỏng vấn trên Playboy đến nay vẫn thường được trích dẫn lại.
Dĩ nhiên, phần chính của tờ báo vẫn là ảnh phụ nữ khỏa thân khiến tạp chí này bị cấm ở hầu hết các nước châu Á và các quốc gia theo đạo Hồi. Thậm chí năm 86, 7-Eleven không chấp nhận bán Playboy trong chuỗi cửa hàng của mình và mãi đến cuối năm 2003, Playboy mới xuất hiện lại trên kệ báo của 7-Eleven. Là tờ báo ảnh nên các nhiếp ảnh gia lừng danh như Russ Meyer, Stephen Wayda, Arny Freytag, Ron Harris, David Mecey đều đã từng cộng tác với Playboy.
Khởi đầu năm 53 với tên dự định là Stag Party, số đầu tiên của tờ Playboy với ảnh bìa đen trắng Marilyn Monroe được Hugh Hefner tung ra mà không hề ghi ngày phát hành bởi Hugh không dám chắc là sẽ có số thứ 2 không! Ngay số phát hành đầu tiên, Playboy trở thành một hiện tượng, bán 53.911 bản trong vòng vài tuần. Giá gốc 50 cent, đến năm 2002, người sưu tập muốn có một tờ báo đầu tiên này phải chi ra 5000 USD. Logo lừng danh chú thỏ trắng với chiếc nơ của bộ tuxedo xuất hiện từ số thứ 2 và trở thành một trong những logo quen thuộc nhất. Playboy đạt đỉnh cao vào những năm 70 nhưng rồi chịu sự cạnh tranh từ các đối thủ như Penthouse, Gallery, Oui và sau đó là các băng video khiêu dâm, gần hơn nữa là từ các lad magazine, Playboy sút giảm lượng độc giả và đang tìm cách cải tiến để giành lại thị phần độc giả nam từ 18-35 tuổi. Nội dung tạp chí có chút chuyển hướng để thích hợp hơn với đối tượng độc giả này, ví dụ như các ca sĩ hip-hop bắt đầu xuất hiện trong phần phỏng vấn của Playboy.
![]() |
Số báo bán chạy nhất của Playboy là số tháng 11.1972 với 7.161.561 triệu bản được tiêu thụ. Hiện nay, sau nhiều cạnh tranh, Playboy vẫn là tạp chí đàn ông bán chạy nhất với 3 triệu bản/số chỉ tính riêng ở Mỹ.
Có thể bạn chưa biết: mỗi số Playboy có một cô gái được chọn làm Playmate of the month và đăng ảnh trên trang giữa. Từ những ký hiệu trên bìa báo, người ta đồn đại nháo nhào về mối liên hệ giữa ông trùm Hugh Hefner và cô gái Playmate. Số là kể từ năm 1955 cho đến 1979, chữ “P” trong từ “Playboy” trên bìa báo luôn có một số ngôi sao in bên trong hoặc xung quanh. Thiên hạ bàn tán rằng hoặc đó là số điểm của sự hấp dẫn mà Hugh chấm cho cô Playmate, hoặc số lần Hugh đã ngủ với cô ấy, hoặc điểm tài năng của cô ấy trên giường!
Tạp chí cho những thú chơi: mặc dù hầu hết các tạp chí khác đều có những trang mục cho các mối quan tâm của đàn ông như xe hơi, dàn âm thanh, gadgets nhưng vẫn có những tạp chí chuyên biệt danh cho các mối quan tâm này, có cả lướt ván, thuyền buồm, câu cá…
T3: Viết tắt của Tomorrows Technology Today, đây là tạp chí gadgets hàng đầu với mỗi tháng điểm qua tất cả các đồ chơi hi-tech, từ máy chụp hình, điện thoại di động, TV, máy nghe mp3, amply, loa…
Tạp chí dành cho giới đồng tính nam: không phổ biến nhưng vẫn là những tiếng nói có trọng lượng trong báo giới. Ở Anh có Attitude và Gay Times, ở Mỹ có Genre, Out, Instinct và tờ bán nguyệt san The Advocate, ở Úc có Blue…
| Cây đinh trong tờ PlayboyMột chuyên mục ăn khách của Playboy là Playmate of the Month, ảnh một cô gái trên tờ ruột giữa, có thể rút ra và dán lên tường thành poster khổ lớn. Hugh Hefner, người sáng lập và là tổng biên tập của Playboy, luôn nói rằng ý tưởng cho chuyên mục này là “ảnh khỏa thân của cô gái nhà bên”, gợi lại những mơ mộng thầm kín của đàn ông thời mới dậy thì. Chính vì ý tưởng này mà các cô gái Playmate đều là những gương mặt chưa hề nổi tiếng. Đã có 613 cô gái xuất hiện trên trang giữa và có thể hình dung một khuôn mẫu cho Playmate: gương mặt thiên thần của Shirley Temple và cơ thể bốc lửa của Jayne Mansfield.
Khi Hefner chuẩn bị cho số báo đầu tiên năm 53, ông ta không đủ tiền để chụp ảnh trang ruột giữa cũng như không hề tìm được cô gái nào chịu khỏa thân ở mức giá mà ông đưa ra. Vì vậy, Hefner đã chọn từ kho ảnh của một công ty làm lịch ở địa phương và sự lựa chọn của ông là xuất sắc. Trang giữa số báo Playboy đầu tiên là ảnh khỏa thân của Marilyn Monroe, chụp từ năm 49, khi chưa nổi tiếng và đang cần tiền. Ảnh các Playmate trong thập niên đầu được dàn dựng thể hiện sự ngây thơ và… trong sáng. Các cô gái không nằm ngồi ở những tư thế khiêu khích mà như bị chụp ảnh lúc vừa bước khỏi phòng tắm hoặc đang thay đồ.
Một thập niên sau, vẻ ngây thơ mất dần và các cô gái thể hiện nhận thức về sức mạnh vẻ đẹp của cơ thể mình. Vấn đề màu da được giải quyết khi năm 65, xuất hiện Playmate da đen đầu tiên. Các cô gái giờ đây bước ra ngoài trời: đang tắm nắng, sửa soạn bữa ăn picnic, nằm võng đu đưa. Trên hết là vấn đề tuổi trẻ. Tháng 1/1958, Playboy cho đăng ảnh trang giữa một cô gái mới 16 tuổi dẫn đến việc Hefner bị kiện vì dụ dỗ trẻ vị thành niên (!). Vụ kiện bị bác bỏ khi Hefner đưa ra tờ giấy cho phép viết tay từ mẹ của cô gái. Nhưng từ đó, Hefner cũng đưa ra quy luật: Playboy không bao giờ đăng ảnh khỏa thân của một cô gái dưới 18 tuổi. Trước sự thành công của trang ruột tờ Playboy, Esquire đã phải chấm dứt mục ảnh poster của mình, vốn được vẽ bởi George Petty và Alberto Vargas. Hefner một mình độc chiếm sân chơi và đến cuối thập niên 60, 1/4 nam sinh viên Mỹ đều mua Playboy hàng tháng. Đến thập niên 70, trước sự cạnh tranh của Penthouse mới mẻ và bạo hơn, Playboy quyết định cởi mở hơn trong khi lại trang điểm đậm hơn khiến cho các cô gái đều giống y hệt nhau, như thể đúc cùng một khuôn. Khung cảnh chụp ảnh dời từ ngoài vườn vào trong nhà, thường là phòng ngủ với những tấm thảm Á đông. Kèm theo ảnh là lý lịch của cô gái Playmate, liệt kê ra những mục tiêu trong cuộc sống, bộ phim yêu thích… Qua thập niên 80, mọi thứ nhân tạo lại càng phổ biến hơn. Các cô gái Playmate trong thập niên này trông có vẻ như quanh năm suốt tháng sống trong phòng tập thể dục bởi mọi bộ phận đều quá hoàn hảo hoặc “to như mơ” (!). Các vị trí nhạy cảm khác đều được cắt tỉa và chỉnh sửa gọn ghẽ. Thù lao cho cô gái có ảnh đăng ở trang giữa là 500 USD ở thập niên 50 và 25.000 USD ở thời điểm hiện nay. Đó là số tiền rất lớn nhưng thật sự tiền không phải là đích ngắm duy nhất của các cô gái. Việc xuất hiện trên trang giữa Playboy mang lại cho họ rất nhiều cơ hội trong việc trở thành người mẫu hay diễn viên và những mục tiêu xa hơn nữa. Anna Nicole Smith xuất hiện trên trang giữa tờ Playboy vào tháng 5/1992, trở thành người mẫu cho hãng quần jean Guess, cưới ông cụ tỉ phú dầu mỏ 89 tuổi J.Howard Marshall với lời khẳng định “hôn nhân vì tình yêu”. Được một năm say đắm trong tình yêu thì ông cụ thăng thiên về trời, Anna vác đơn đi kiện, tranh chấp quyền sở hữu với gia đình Howard Marshall. Vụ kiện kéo dài mãi đến giữa năm nay vẫn chưa xử xong. Các cô gái khác xuất hiện trong các mẫu quảng cáo đồ bơi, quần áo lót hay đặc biệt là quảng cáo… bia! Tuy nhiên, có khá nhiều Playmate, khi qua độ tuổi thanh xuân, đã trở về với cuộc sống thường nhật. Có người trở thành nha sĩ chăm sóc răng miệng cho chó mèo, 2 người trở thành cảnh sát, một người dạy cách viết văn sáng tạo tại đại học thành phố New York. Một số trở thành nghệ sĩ như Miss tháng 9/1998 trở thành nghệ sĩ múa Aztec, Miss tháng 7/1999 thực hiện các video dạy hip-hop… |
(Cổ Nguyệt)










