Theo blog của Thanh Hiền. Cảm ơn bạn Hiền nhé – Cuối cùng thì đã được đi xem Avatar rồi đấy. Sớm hơn mong đợi. Và quả thực là giờ vẫn còn ngất ngây như đang ở vùng đất Pandora.
Đầu tiên thì phải nói tới màn đi xem khá vất vả. Cứ tưởng 21h chiếu, ai dè là 21h50. Giờ chiếu muộn mà dân tình vẫn đông như quân Nguyên. Rồi qua cửa soát vé được đóng cộp một cái dấu vào mu bàn tay, cứ như kiểm dịch y tế chứng nhận thịt sạch không nhiễm H5N1 vậy. Xem suất muộn nhất nên còn bị tắt mất điều hòa, nóng điên. Và khi ra khỏi rạp nhìn đồng hồ đã 1h sáng. Chưa bao giờ đi chơi về muộn thế (trừ đêm giao thừa). Nhưng túm lại thì vẫn chẳng thiệt thòi gì khi so với bộ film vừa được xem.
Phim này cũng nhiều nhân vật quen thuộc mà lâu lâu lại được thấy mặt, Michelle Rodriguez (The Fast and the Furious), Giovanni Ribisi (Perfect Stranger) và nhất là Sigourney Weaver. Thích bà ấy từ hồi xem Gorillas in the Mist (mà lần nào coi lại cũng sụt sùi). Nhưng với Avatar thì có vẻ Sigourney không thoát ra được khỏi hình ảnh của Dian Fossey. Cũng một nữ tiến sĩ quên mình, chỉ biết có công việc, và sống chết với cái mình theo đuổi. Riêng với nhân vật chính Sam Worthington thì hồi Terminator Salvation ra mắt, tớ đã bội thực với mấy film kiểu ấy rồi nên quyết định không phí tiền ra rạp làm gì, thành ra không so sánh gì được.
Cốt truyện của Avatar cũng không có gì quá đặc biệt. Jake Sully – một lính thủy đánh bộ bị chấn thương cột sống, liệt hai chân – được điều tới Pandora thay cho người em song sinh vừa qua đời. Nhiệm vụ của anh là giúp tiến sĩ Grace Augustine nghiên cứu tìm hiểu và hòa nhập vào cuộc sống của người Na’vi, cư dân bản địa của Pandora. Để tiện cho việc nghiên cứu, anh phải thông qua chương trình Avatar, cho phép con người điều khiển một hiện thân lai tạo giữa DNA của người Trái đất và của người Na’vi. Rồi Jake gặp và yêu Neytiri, dần dần anh được cộng đồng người Na’vi thừa nhận. Nhưng những người Trái đất phá hủy ngôi làng của người Na’vi hòng chiếm mỏ khoáng chất Unobtainium. Jake đã đứng về phía người Na’vi để cùng đứng lên chống lại sự xâm lược.
Mô tuyp’ này không còn xa lạ, nhưng một câu chuyện có hay hay không phụ thuộc rất nhiều vào giọng kể. Giống như một anh chàng khô khan kể “Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn” sẽ không bao giờ khiến trẻ con mê tít bằng cô trông trẻ. James Cameroon có cách diễn đạt của riêng mình. Kỹ xảo là một phương pháp để Avatar của ông huyền ảo hơn. Thế giới của Pandora đẹp và thuần khiết (nhìn cảnh ở Avatar chợt nhớ tới đoạn kết của The Spiderwick Chronicles, cũng đẹp và kỳ lạ như thế). Nơi đây, con người và thiên nhiên có mối quan hệ chặt chẽ với nhau, nơi mà giá trị tinh thần và tôn trọng những cá thể khác (dù là người hay loài vật) được đặt lên trên hết. Ở đó người ta sống không vụ lợi, tự do, hoang dã và vô ưu.
Gần như từ lúc film bắt đầu, tớ không một giây rời mắt khỏi màn hình, đôi khi còn muốn giơ tay lên để chạm vào những hạt giống cây thần đang bay trước mắt (dĩ nhiên vẫn còn kịp nhớ ra rằng mình đang ngồi trong rạp và những thứ đang trôi nổi trong không khí kia chỉ là kỹ xảo mà thôi).
Nhưng bài review này của tớ không nhấn mạnh về 3D, vì theo bản thân tớ đánh giá, bộ film này không cần tới 3D cũng có thể được coi là một siêu phẩm. Đó là bởi tớ nhận thấy rất nhiều nét thân quen trong đó. Toàn bộ cuộc chiến này khiến tớ nghĩ tới chiến tranh của Mỹ vào Việt Nam. Cũng một lực lượng hùng hậu vũ khí tối tân, trong khi phía bên kia chỉ là những người dân chân đất với vũ khí thô sơ bằng gậy và cung tên. Lại màn đánh bom để san bằng tất cả. Cảnh đánh phá ngôi làng của người Na’vi không hiểu sao làm tớ nhớ tới cảm xúc của người dân tộc trong Rừng xà nu. Hay hình ảnh những người dân ngã xuống, và toàn bộ sinh vật trên Pandora vùng lên cũng làm tớ xúc động. Cảnh cuối film, khi người Na’vi “tiễn” dân Trái đất lên tàu trở về hành tinh xanh đã rệu rã, thấy cũng thật giống đoạn kết của “Biệt động Sài Gòn”. Thậm chí, tớ còn đang băn khoăn liệu có phải tự dưng mà James Cameroon nghĩ ra cái tên Na’vi hay không, bởi nó gần như là cách viết tắt ngược lại cho Việt Nam (đang tiếp tục google tìm thông tin về vụ này).
Tớ thích cách xây dựng nhân vật anh hùng của Avatar. Một kiểu anh hùng không xôi thịt như John McClane của Die Hard hay Xander Cage trong xXx. Thậm chí nếu không hiện thân qua avatar, Jake chỉ là một phế nhân. Cảm giác về Jake cũng như Bruce Wayne trong Batman hay Pete Parker trong Spiderman. Sức mạnh nằm ở nội tâm và tình yêu chứ không từ vũ khí hay nắm đấm. Anh là người dám sống, dám thử, dám trải nghiệm và không ngại sống thật với chính mình.
Hình ảnh người dân Na’vi cũng được xây dựng đẹp và nhân văn. Sống hơi nguyên thủy, nhưng họ biết trân trọng và giữ gìn những giá trị tinh thần từ thời tổ tiên mình để lại. Ngay cả khi chọn cho mình một con pa’li (giống như ngựa ở Trái Đất) hay ikran (chim để cưỡi), thì người chủ cũng phải nhận được sự đồng ý từ con vật đó. Mỗi người dân được sống với cá tính riêng, và lợi ích của cộng đồng được đặt lên trên hết. Như hình ảnh của Tsu’Tey, khi Jake gần như chiếm được hết cảm tình của người xung quanh, nổi bật với cá tính khác lạ, và chiếm cả trái tim của Neytiri, thì khi dân tộc lâm nguy, Tsu’Tey vẫn sẵn sàng gạt bỏ mọi hiềm khích, cùng hợp tác và chống lại người Trái Đất xâm lược.
Tớ thích cả tình cảm của Jake và Neytiri, dù mối tình của họ cũng không có chi tiết nào mới lạ. Nhưng không hiểu sao tớ vẫn xúc động khi họ hôn nhau lần đầu tiên dưới cây cầu nguyện, sự đau khổ của Neytiri khi biết rằng Jake đến với bộ tộc là để mở đường cho một cuộc xâm lăng. Khi Neytiri cứu Jake thật khỏi cái chết, và họ nhìn nhau chỉ nói câu “I see you”. Hình ảnh Neytiri hôn lên đôi mắt của Jake để tạm biệt hình hài con người của anh, và chào đón anh “tái sinh” trong hình hài người Na’vi thực sự heart-touching (tạm thời chưa nghĩ ra cái từ Việt nào tương ứng cả).
Tóm lại, với tớ thì Avatar dù là 3D hay 2D thì đều đáng bỏ tiền ra xem.
À mà nếu ai nhân đây ca ngợi lại Titanic thì phải nói là tớ hoàn toàn không phải fan của film này. Xét cách kể chuyện thì James Cameroon đã thành công, nhưng tớ vẫn không thích nổi cái kịch bản sến và hơi nhạt nhẽo ấy. Xem nhiều film tình cảm không bi ai lắm có thể vẫn sụt sùi, chứ Titanic thì chưa bao giờ tớ thấy cảm động quá lúc mà Jack hi sinh cho Rose được sống cả.
Trailer của Avatar:
http://www.youtube.com/watch?v=cRdxXPV9GNQ
OST cũng đã có trên MP3 nhà mình, thật là hâm mộ
:
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-album/Avatar-Ost-James-Horner.795185.html








thanhhienmt
Tháng Mười Hai 20, 2009 at 12:30 chiều
Ra anh cũng dùng cả Word Press ạ :p
trananhtuan
Tháng Mười Hai 23, 2009 at 1:22 sáng
A dùng lâu rồi em ah.