Họp lớp 10 năm sau khi ra trường. 3 người đàn bà ngồi nói chuyện với nhau.
ĐB 1: – Hôm trước liên hoan chồng tao lên chức, tổ chức ở nhà tao, tao bận phải ở nhà nấu nướng nên không đến dự đám cưới mày được. Mày thông cảm cho tao nhé!
ĐB 2: – Ờ, nhắc mới nhớ. Hôm đấy tao gọi điện rủ mấy con này đi cùng nhưng đứa nào cũng bận hết. Mà tao thì ngại đi một mình lắm. Đành chỉ gọi điện chúc mừng mày thôi.
ĐB 3: – Ừ, tao hiểu mà. Tao cưới muộn nhất lớp nên cũng ngại, chẳng dám gọi mời nhiều. Chỉ mời mấy đứa chơi thân nhất.
ĐB 1: – Thế ông chồng mày thế nào? Thấy bảo hơn 8 tuổi và đang làm ở Sở Xây Dựng à? Chắc oách lắm nhỉ?
ĐB 3: – Oách cái khỉ khô gì. Ông ấy cũng chỉ là nhân viên bình thường thôi. Được cái tốt bụng và chịu khó chiều tao.
ĐB 2: – Ôi giời. Già khú rồi, lấy được vợ trẻ như thế, không chiều thì ai mà thèm lấy chứ. Mà sao lại còn sót một ông già “tốt” thế nhỉ? Mày hỏi ông ấy xem ở cơ quan còn ông nào nữa không, giới thiệu cho tao đi.
ĐB 3: – Haizzz. Cũng chẳng tốt đẹp như chúng mày nghĩ đâu. Ông ấy cũng mới bỏ vợ hơn 2 năm nay và mỗi người đang nuôi 1 đứa.
ĐB 2: – Giời ạ! Con điên. Cái giống đàn ông bỏ vợ bội bạc ấy, mày lấy về làm gì chứ. Mày cũng có phải loại ế ẩm bi đát gì đâu. Mới có hơn 30 tuổi đầu. Còn đầy đứa ế hơn mày ấy chứ.
ĐB 3: – Tao thấy mình già rồi mày ạ. Nhìn bọn trẻ bây giờ nó lớn nhanh quá, nó nhiều sức sống và đẹp hơn mình. Mình nhiều khi thấy mệt mỏi và chậm đổi mới thời trang, đổi mới tư tưởng hơn chúng nó nhiều. Tao cũng tìm kiếm nhiều rồi chứ. Cũng có nhiều ông đến tìm hiểu, nhiều người giới thiệu cho. Cả mấy cậu phi công cũng hâm mộ cái máy bay bà già này. Nhưng tao vẫn biết, họ thích mình vì điều gì. Tao biết là họ chưa hiểu nhiều về đàn bà nên mới si mê như thế.
ĐB 1: – Biết đâu đấy. Tao cũng thấy nhiều đôi, phi công cũng tốt lắm mày ạ. Nhiều chàng cũng giỏi nhưng lại thích chinh phục và bị hấp dẫn bởi sự quyến rũ của các máy bay thế hệ phụ nữ chúng mình đấy.
ĐB 2: – Phi công thì phi công, sợ cái gì chứ. Quan trọng là có bản lĩnh đàn ông là được. Mấy anh phi công tán mày có chàng nào ngon ngon không giới thiệu cho tao đi. Chứ mấy ông đến cưa cẩm tao thì cũng toàn loại bỏ vợ hoặc có vấn đề về sinh lý thôi. Bực hết cả mình. Mà tao thì đã rất vốn ghét cái loại đàn ông bỏ vợ rồi.
ĐB 3: – Thôi xin mày! Phi công toàn là giai trẻ thôi. Biết mày bỏ chồng đang nuôi con rồi, chúng nó chạy mất dép!
ĐB 2: – Thì thế mới đau chứ! Giờ nhiều lúc thèm một bờ vai hôi, một cánh tay săn chắc mà chẳng biết kiếm ở đâu. Chẳng nhẽ lại phiêu lưu với mấy ông hàng xóm hay mấy ông có vợ ở cơ quan. Họ cũng để ý thích mình đấy. Nhưng mà cái giống đàn ông đấy cũng chỉ là loại thèm chén xong là cắp đít trốn thôi, coi mình ra cái đéo gì đâu. Nên nhiều khi cứ đành phải nhịn thôi, hi sinh đời mẹ chăm chỉ cày tiền để cho con mình lớn lên được sung sướng, trả thù đời thay mẹ.
ĐB 1: – Ha ha! Tại mày cứ nghĩ xấu về đàn ông thế thôi. Mày vẫn như ngày xưa, nghĩ đàn ông đơn giản và thực dụng quá. Tao còn nhớ hồi đi học đó, mày là hoa khôi của lớp. Bao nhiêu anh tán tỉnh, xin chết dưới chân. Bọn con giai lớp mình cứ gọi là vây quanh si mê hết. Đẩy mày lên thành ngôi sao kiêu căng quá. Nên thành ra mày nghĩ bọn họ chỉ là những chàng trai tầm thường. Nhưng cuối cùng thì mày cũng bị đổ bởi một anh chàng cùng lớp học dốt nhưng con nhà giàu, biết chiều cái tính ngôi sao của mày.
ĐB 2: – Ừ, và đó là cái thằng chồng khốn nạn đã bỏ tao và con đi. Cái thằng chồng chó ấy. Ngày đấy chúng nó cá cược nhau thằng nào cưa đổ tao thì cả bọn nó bầu làm đại ca. Thằng đấy thì bố nó làm to, chúng mày biết rồi đấy. Nên nó có tiền đưa tao đi ăn, xem phim, mua quần áo đẹp, tặng quà đắt tiền, tổ chức sinh nhật hoành tráng … Ra trường cái là xin cưới ngay, cho về ở hẳn nhà chung cư cao cấp, xin việc cho tao vào chỗ làm ngon. Bảo sao mà tao không cưỡng lại được.
ĐB 3: – Hồi đó bọn tao cũng ngưỡng mộ mày lắm, cũng ước được như mày. Sớm yên ổn và sống sung sướng.
ĐB 2: – Thôi mày ơi, tao xin. Đừng nói thế nữa tao đau lòng lắm. Tao giờ chỉ ước ngày xưa mình đừng ham hố như thế. Mình chịu khó bay nhảy hưởng cuộc sống tự do hơn nữa. Tình yêu lãng mạn hơn nữa. Nếu tao chịu nhịn hơn thì đâu sớm bị gã sở khanh đó dụ dỗ như thế. Đấy, để lấy về chúng mày biết rồi đấy. Nó bỏ tao đi đàn đúm chơi bời suốt. Thời gian tao có bầu, có con nhỏ, nó bắt tao phải sống chịu đựng với ông bà già khó tính nhà nó, còn nó thì lấy cớ công việc này nọ và gái gú. Tao về cái nhà đó có còn được là ngôi sao như trước nữa đâu. Nhà nó giàu thì giàu thật, nhưng bố nó thì tính toán tiền nong kỹ lắm. Còn mẹ lúc nào cũng soi mói con dâu, bênh vực con trai. Cái thằng công tử bột từ bé ấy, nó có biết bảo vệ vợ nó là gì đâu. Suốt ngày “em phải nghe lời bố mẹ chứ”. Tao đến chết ngột vì cái gia đình ấy, cứ như là tao không biết thế nào là đúng ấy.
ĐB 1: – Nhưng được cái mày được ăn uống đầy đủ, có xe đẹp đi làm, được đi du lịch đây đó. Thích thế còn gì.
ĐB 2: – Thì hồi chưa có em bé mới được thế thôi mày ạ. Rồi nhất là đến khi, ông già nó về hưu, chẳng ai nâng đỡ cho công ty ngoài của nó nữa. Làm ăn thua lỗ, chán đời đi nhậu liên tục. Bọn tao phải ra ngoài ở riêng và dần dần thì gia đình sống bằng đồng lương của tao là chính. Lúc này mới biết bản lĩnh đàn ông thật của nó thế nào, chúng mày ạ. Hơi tí là nhụt chí, là uất ức chửi đời, nghiện rượu. Nhưng mà lấy chồng bằng tuổi nó khổ lắm mày ạ. Mới chỉ vấp ngã có 1 lần thôi, mà nó mất luôn tiếng nói trong nhà. Trong gia đình thì không bảo vệ được vợ con với bố mẹ. Trong nhà tao bảo gì nó cũng nghe, bảo nó làm thêm việc này, việc nọ. Thành ra mình lại căng ra, vừa nuôi con, vừa lo công việc cho chồng. Kể cả những chuyện tình cảm lãng mạn hay cả những chuyện quan hệ chăn gối. Chẳng biết nó sợ tao hay là chê tao già nữa… Chắc cả 2.
ĐB 3: – Ừ, khổ thân mày. Cũng may là vẫn còn cái nhà ban đầu 2 bên nội ngoại mày cho mượn tiền mua sớm. Nếu không giờ đi thuê nhà ở như tao chắc mệt lắm.
ĐB 2: – Ngày đấy tao cũng còn tỉnh đòn, đứng tên trong giấy tờ, chứ nếu không bây giờ chắc mẹ con tao ra ngoài đường ở mất. Cái thằng chồng khốn nạn ấy, nó đã không làm cho vợ con sung sướng được lên, nghĩa vụ đàn ông thì yếu đuối, nó lại không bỏ được thói công tử chơi bời ngày trước, lười làm, mê gái đẹp. Có lần tao bắt gặp đi với đứa khác, về nhà tao chửi nó như chó. Thế là nó tức lên tát tao. Tao cũng tức quá đánh trả. Và sau đó thì chúng mày biết rồi đấy. Cái loại đàn ông đó tao không thèm nhìn mặt nữa. Cho dù con tao lớn lên thiếu thốn tình cảm của bố, còn hơn là nó phải chịu đựng thằng bố như thế.
ĐB 1: – Haizzz… Mày cũng ghê gớm quá. Đàn ông họ cũng có sĩ diện cao lắm chứ. Mày chửi thế ai mà chịu được.
ĐB 2: – Nhưng mà lúc đó tao tức lắm. Mày biết tính tao rồi đấy. Từ trước đến giờ, tao đã ghét cái gì, ghét ai, thì đừng có trách tao. Thằng chồng tao nó lại càng phải biết rõ điều đấy chứ.
ĐB 1: – Đấy là nó biết lúc còn yêu mày như công chúa, còn gia đình hạnh phúc vì không phải nghĩ đến tiền bạc. Lúc khó khăn thì cả 2 cùng phải hi sinh chịu nhịn một chút chứ.
ĐB 2: – Vâng! Nhưng tôi không giỏi chịu nhịn như cô. Tôi không may mắn lấy được ông chồng tử tế như cô. Nhà cô bây giờ thì điều kiện hơn tôi rồi, nên cô nói gì mà chả đúng.
ĐB 1: – Ầy, cái con này. Mày cứ nói vớ vẩn. Đúng sai gì ở đây. Nhà tao cũng vất vả lắm. Ông chồng suốt ngày bận việc công ty nên không còn được vui vẻ, lãng mạn như trước. Ngày xưa hồi ông ấy tán tỉnh tao, tao thấy thích thật nhưng cũng sợ. Thích vì ông ấy nam tính mạnh mẽ, bản lĩnh nhưng lại rất tâm lý. Tính tao không bao giờ đòi hỏi nhiều nhưng lúc nào ông ấy cũng dành cho những điều bất ngờ và đặc biệt. Ông ấy dạy tao rất nhiều thứ về cuộc sống và tình yêu. Rồi thay đổi được cá tính của tao. Nhưng cũng sợ vì không nắm được ông ấy, sợ không giữ ông ấy mãi là của mình, và mình cứ phải chạy theo. Nhưng thật may, ông ấy lại thích sở hữu tao như thế. Đến khi lấy nhau về rồi, đặc biệt là lúc có đứa con, mới cảm thấy mình thật hạnh phúc, vì có người đàn ông vững chãi trong nhà.
ĐB 2: – Vững chãi cả về bản lĩnh và tình dục chứ gì. Hà hà! Nghe nói vợ chồng mày chiến đấu ác lắm hả?
ĐB 1: – Cái con này. Tất nhiên là phải cả 2 rồi. Ông ấy càng muốn nắm làm chủ gia đình bao nhiêu, càng lấn lướt tao bao nhiêu, thì trên giường cũng vậy. Nam tính tỷ lệ thuận với Sinh lý đàn ông mà.
ĐB 3: – Ôi mấy cái đứa này. Tao thì thấy mấy lần đến chơi nhà mày, con mày có vẻ sợ bố nó lắm, nên thành ra lại rất ngoan. Chắc cái nghĩa vững chãi là cả về trong tư tưởng gia đình và đối ngoại chứ gì. Vì tao thấy nhà chị gái tao, bà ấy luôn thích vượt mặt chồng nhưng mấy đứa cháu hư lắm. Nó chẳng sợ bố vì bố nó lúc nào cũng sợ mẹ nó, trong khi mẹ nó thì chiều chúng nó.
ĐB 1: – Ừ, đàn bà chúng mình nhiều khi cũng tài giỏi thật đấy. Nhưng mà đàn ông họ có cách nghĩ và cách quyết đoán khác. Với việc dạy dỗ con trẻ, ông nhà tao nghiêm khắc lắm, mặc dù rất yêu quý. Chứ mình nhiều khi mắng, đánh xong, lại thương lại xót, lại nịnh nó, chiều chuộng nó cuối cùng lại thành hư.
ĐB 2: – Haizzz… Chúng mày nói tao lại nhớ đến thằng con tao. Mình đàn bà, sống thui thủi nuôi con, nhiều khi đi làm mệt về, chỉ thích yêu và chiều chuộng nó, bù đắp thiếu thốn tình cảm bố con cho nó. Nên chẳng lúc nào mà giận dỗi, mắng hay đánh nó cả. Chẳng bao giờ muốn nó thua thiệt. Thành ra bây giờ, nó cứ thế nào ấy. Chẳng thấy lì lợm đàn ông, mà cứ ẻo lả, rồi nhiều lúc gian gian. Nói dối mẹ rồi còn quát lại cả mẹ. Chỉ sợ sau này lớn rồi, mình không còn đủ sức dạy nó nữa, nó ra đời lại phải trả giá đắt.
ĐB 3: – Khổ thân mày. Xinh đẹp là vậy mà giờ nhan sắc đã nhuốm màu già cỗi. Chắc phải tự bươn chải cuộc sống, tự làm mẹ, làm cha, chẳng được an ủi, sẻ chia, rồi âu yếm.
ĐB 2: – Ừ, chẳng được làm tình nữa. Đã lâu lắm rồi. Chẳng nhẽ đời con gái của mình thế là hết rồi sao. Còn cái con này, sao mày cứ càng ngày càng trẻ ra thế? Ngày trước mày xấu hơn bọn tao bao nhiêu, giờ lại ngon đáo để. Đúng là được tưới Vitamin Anh thường xuyên có khác.
ĐB 1: – Tưới tắm gì, cũng chăm con bở hơi ấy chứ. Chẳng qua là tinh thần thoải mái thôi. Ngon phải xem cái con gái mới lấy chồng này này. Trước khi cưới thấy nó lo nghĩ héo hon giờ thấy tươi ra nhiều rồi.
ĐB 3: – Không có đâu chúng mày ơi. Ông già nhà tao yếu lắm. Đêm động phòng mới có tí men đã ngủ hết cả đêm rồi. Làm tao chờ mãi. Sáng hôm sau chiến đấu thì lúc đấy tao cũng mệt quá rồi, nên chán. Lấy về mới có 1 tháng đầu mà đã hắt hơi xổ mũi thường xuyên. Giờ mới hiểu vì sao bà vợ cũ bỏ, thì đã muộn. Được mỗi cái là biết nói mấy lời động viên, khen vợ, nấu ăn khéo.
ĐB 2: – Trời ơi! Tao đã bảo rồi mà. Cái con ngốc này, mày đúng là chỉ được cái học giỏi. Mày đã nhịn và đã giữ gìn đến tận bây giờ mà cuối cùng lại để cho cái lão già ốm yếu đó sử dụng phí phạng. Thà mày cưới mấy thằng phi công trẻ kia có phải sung sướng hơn không. Phi công nó cũng chiều máy bay ghê lắm đấy chứ.
ĐB 3: – Ừ, tao cũng thấy ức chế, thất vọng và hụt hẫng quá! Cả đời có mỗi lần!
ĐB 1: – Nhưng vợ chồng chúng mày thu nhập cũng ổn định chứ gì. Thế ông ấy có định có con luôn không?
ĐB 3: – Tao thì tao cũng muốn có luôn, sợ để lâu nó khó. Nhưng ông ấy hết bảo là sức khỏe chưa tốt, phải chuẩn bị. Lúc thì bảo năm nay không đẹp, chờ năm sau. Lúc thì bảo sắp tới công ty đang cơ cấu lên vị trí mới, cần tập trung thời gian nên không muốn có em bé sớm, sợ ảnh hưởng.
ĐB 1: – Ôi, khổ thân mày. Lấy chồng bỏ vợ chắc chẳng được gia đình người ta yêu quý nhiều đâu nhỉ.
ĐB 2: – Cái con ngốc này. Ngày xưa mày cũng lắm anh theo như thế, sao lại đi đâm đầu như thế hả mày ơi?
ĐB 3: – Thôi, cái số của tao rồi mày ạ. Chính vì lắm anh theo, vì nghĩ mình cao giá, nên tao cũng đắn đo, chọn lựa nhiều. Hồi đó cứ nghĩ người ấy phải hơn mình cái đầu, biết quan tâm hiểu ý mình, lãng mạn và đẹp trai. Nhưng chẳng hiểu sao, cũng có mấy người như thế, họ lại chẳng yêu mình, dù có để ý. Tao cũng bật đèn xanh cho họ rồi chứ, nhưng họ không dám tiến lại. Họ lại cứ đi tìm những con như con này.
ĐB 2: – Ừ, tao cũng thấy lạ. Ông chồng của con này rõ tốt thế, mà con này nó có xinh đẹp, học giỏi, quan hệ xã hội rộng như tao với mày đâu, thế mà ông tốt ấy lại lựa chọn nhỉ? Hay là mày có bùa mê gì hả?
ĐB 1: – Ha ha! Chúng mày đang GATO (ghen ăn tức ở) với tao đấy hả? Ngày trước tao cũng sợ, sợ như chúng mày nói. Là tại sao ông ấy lại chọn tao mà không phải là những đứa như chúng mày. Ông ấy chỉ nói thế này: “Những cô ấy chỉ để ngắm, để thích thôi. Còn để yêu và cưới làm vợ thì anh cần những người như em.” Tao thắc mắc hỏi vì sao mãi, ông ấy mới chịu nói. Đàn ông thích chinh phục thật đấy, nhưng chinh phục trong sự nghiệp, vị trí xã hội cao hơn nhiều việc chinh phục một người phụ nữ. Anh cần một người phụ nữ yêu thương, tin tưởng và làm chỗ dựa tinh thần êm ấm sau những ngày chinh phục sự nghiệp mệt mỏi trở về.
ĐB 2: – Hứ. Chỉ để ngắm thôi á? Thế lão ấy nghĩ những cô gái như tao không làm người phụ nữ yêu thương được à?
ĐB 1: – Trong cái khoảng thời gian tuổi mà ông ấy đang lo sự nghiệp, công việc, khi đi cưa cẩm gặp những đối tượng như 2 đứa bây, thấy phải đấu tranh với nhiều thằng khác quá, thấy bọn mày cá tính cương quyết quá, ông ấy thấy nản, mệt. Thực ra không phải là đàn ông như ông ấy không kiên trì, không lãng mạn. Mà tự ái và tính sĩ diện những người như ông ấy rất cao. Bản thân trong xã hội, ông ấy cũng được nhiều người quý, nể, đặc biệt là nhiều cô gái khác hâm mộ, khao khát. Ngày xưa tao cũng cá tính, phòng thủ chắc lắm. Nhưng sau nhiều lần thấy ông ấy ức chế, bực mình, tao lại phải nhún. Nhún dần rồi thì mới hiểu được những cái khó khăn, vất vả của ông ấy, mới chia sẻ cùng ông ấy nhiều thứ được. Thời gian, tiền bạc, nhiều thứ khác. Rồi cứ thế, tao hiểu ra rằng, muốn trị được những con ngựa chiến, chỉ cần một dây cương mềm dẻo. Mà khi sở hữu được rồi, mới thấy những gì ông ấy dành cho mình thật là đẹp!
ĐB 2: – Nhưng như thế mày lại phải sống cuộc sống là người đàn bà sau lưng, không được sống cho chính mình, không được tự do với bạn bè như bọn tao. Hồi đó, mấy đứa trong nhóm cứ trách mày mãi.
ĐB 1: – Haizzz… Cái gì nó cũng có giá của nó mà. Tao cũng phải đánh đổi nhiều thứ, ham muốn cá nhân, đổi lấy hạnh phúc gia đình bền vững và những đứa con xinh, ngoan, tài giỏi như bố nó. Đâu chỉ có mình tao đâu, ông ấy cũng phải đánh đổi nhiều thứ lắm chứ. Thời gian đầu cả 2 vợ chồng cùng vất vả, nhưng vì thế mà sớm được yên ổn như bây giờ. Bây giờ nhìn lại mấy tuổi thanh xuân trước cũng tiếc, nhưng không hối hận.
ĐB 3: – Ôi, ước gì tao cũng sớm nghĩ được như mày. Đến bây giờ lỡ thì rồi, một mình bươn trải cũng chẳng lên vị trí gì to tát. Ra trường bằng giỏi cứ ngỡ sẽ thăng tiến nhanh, nhưng đúng là không có người nâng đỡ, chỉ bảo, dù đàn bà có phấn đấu nhiều mấy cũng khó thành đạt được. Giờ mệt mỏi tính chuyện lấy chồng thì cũng chỉ tìm được những ông tàng tàng như mình, chứ mấy ông thành đạt giàu có họ cũng chẳng còn để ý mình nữa. Đàn ông tốt thì sớm bị các cô gái khôn ngoan khéo léo như con này nó câu kéo, níu giữ mất. Đàn ông giàu thì lại chỉ thích tìm những em xinh đẹp trẻ trung hơn mình nhiều tuổi. Phi công thì cũng chẳng anh nào có tiếng nói với xã hội cả, vì những chàng phi công thường đuối đuối cái tính sĩ diện cao của đàn ông.
ĐB 2: – Thế nhưng lão chồng già của mày có tâm lý, chiều chuộng hay kinh nghiệm tình ái nhiều trong chuyện chăn gối không?
ĐB 3: – Đã bảo là lão ấy già yếu, nên chỉ có mỗi mấy kiểu cơ bản và nghiêm túc thôi. Nhiều lúc muốn ở bếp, phòng tắm mà lão chẳng chịu, cứ ngại cái gì ấy. Chiều thì có chiều khoản ăn uống, mua sắm, nhưng mà cũng khó tính, cổ hủ lắm. Lão hơn hẳn 8 tuổi mà, nhiều khi điên lên tao cũng phải sợ. Đấy là còn may vì tính tao cũng không máu me cái khoản kia lắm, chứ phải mấy em khác chắc cũng bỏ lão như vợ lão từng bỏ.
ĐB 2: – Đấy là mày già rồi, lại mới yêu nên chưa mãnh liệt thôi. Chứ cứ đến độ hồi xuân, lâu không xài như tao xem, mấy lão đấy tao quần chết ngay.
ĐB 3: – Ặc, cái con này. Mày nói ghê quá!
ĐB 1: – Nhưng mà mày cũng nên tính chuyện có con nghiêm túc đi. Lão ấy thì già, mày cũng muộn, bây giờ có con cũng khó lắm đấy. Chắc mày cũng nghe nhiều chuyện hỏng rồi chứ gì.
ĐB 3: – Ừ, thì chính vì nghe nhiều thế, tao cũng mới sốt ruột. Cũng mới chịu lấy chồng cho xong đấy chứ. Chứ nhiều đêm thui thủi đi làm về một mình, nhìn đứa con của chị gái mà thèm quá. Những hôm valentine, 8-3, thấy người ta đi đôi đi cặp, mình thì có mấy anh đang cưa cẩm nhưng anh nào cũng nhường anh nào. Mà mình thì không thể chủ động được. Đau thật! Các cụ thì nói nhức lỗ tai suốt ngày. Mấy anh chị em trong nhà hỏi như xua đuổi. Cứ ép mình phải lấy chồng cho sớm, chẳng cần biết chồng mình thế nào, miễn là cưới cho nhanh đi. Buồn lắm chúng mày ạ!
ĐB 2: – Ôi cái xã hội này! Thì tao cũng bị người ta ép nhiều lắm chứ. Cũng thèm, cũng lo nhưng tìm mãi có được ông nào như mình muốn tìm kiếm đâu. Kiểu này chắc đến quá 40 cũng gật bừa đi bước nữa!
ĐB 1: – Làm gì mà bi quan thế! Tự tin và yêu mình lên, mở lòng ra và khám phá chinh phục đàn ông, mày sẽ thấy còn nhiều mỏ vàng có thể khai quật mà.
ĐB 3: – Ừ đúng đấy! Thôi vào chuẩn bị ăn uống đi. Hôm nay phải uống cho thật tưng bừng vào!
ĐB 2: – OK! Hôm nay không say không về!
ĐB 1: – Ặc ặc!
Category Archives: Fun
Chuyện đàn bà
Chí Phèo thời tắc đường
Lão vừa đi vừa chửi. Đầu tiên lão chửi cái đồng hồ. Sao không kêu to hơn? Sao không kêu dai hơn để lão mở mắt ra ngay được? Chẳng hề gì, đồng hồ thì nhà nào chả có, thành ra lão chửi cái đồng hồ của cá nhân lão mà cứ như ăn vạ cả làng.
Lão chép miệng, chuyển phỏm sang chửi cái giờ giấc bất hợp lý của cơ quan lão. Cơ quan gì mà cứ làm việc vào cái giờ mà đoạn đường từ nhà lão đến công ty tắc nghẹt. Lão cất tiếng chửi đổng, cả phòng ngơ ngác nhìn lên rồi lại cắm mặt trở lại cái màn hình máy tính. Chậc, lão hiểu rồi, đâu phải mỗi đoạn đường ở nhà lão tắc.
Lão ngán ngẩm nhìn ra ngoài, cư dân xe máy vẫn điềm đạm “đi bộ một chân” suốt dọc con phố trong khi chân còn lại mải miết đạp phanh. Lão đập tay vào tấm cửa kính. Giờ thì lão lại nghiệm ra một chân lý, ấy là vì đông người quá, nó mới tắc. Lão chu mỏ lên như muốn phản kháng lại cái sự phát triển của xã hội. Trời, là nó, nó đấy, cái sự phát triển khiến con người ta phải nhao nhao đi ra đường tiêu hóa và hấp thụ cái hiện đại văn minh…
Tít tít… Cái điện thoại của gã rung lên trong ống quần. Là tin nhắn của vợ lão. Mụ ân cần: “Anh đến cơ quan chưa? Có bị muộn như mọi hôm không?”. Ơ… Lão ngơ ngác vì chính cái sự hiện đại vừa bị lão chửi lại mang đến cho lão một cái gì âm ấm ở nơi ngực trái.
Nhưng…
Lão chợt chằm chằm nhìn vào cái điện thoại, ánh mắt lão chuyển sang gườm gườm rồi cay cú đến tột độ. Lão nhìn số điện thoại, lão hình dung ra khuôn mặt hớn hở của vợ lão lúc sáng nay. Lão “ồ” lên một tiếng. Là mụ! Mụ chính là tác nhân khiến lão phải bò cả tiếng đồng hồ trên đường chỉ để đi hết dăm cây số. Kể cả sáng nay cái đồng hồ không kêu đi nữa thì lão vẫn không phải bò ra như thế nếu không có mụ vợ. Lão muốn đay nghiến mụ quá, hay ít ra cũng là được chửi sa sả vào cái mặt hớn hở của mụ. Nhưng chưa kịp chửi thì lão chợt nghĩ đến một chiêu khác, độc!
Lão tủm tỉm với kế hoạch của mình. Đơn giản thôi, đêm qua lão đã phải lao tâm khổ tứ biết mấy để mua được cái vẻ hớn hở của vợ lão. Giờ muốn hất cái vẻ hớn hở ấy đi chỉ còn một cách: Lão cứ việc ngủ cho say.
Có ai đó mở cửa phòng, gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, lão co rúm người: “Lạnh gì mà rét thế?”. Ả văn thư ngoa ngoắt: “Về mà ôm vợ cho nóng”.
Lão giật thót người nhận ra: Bao nhiêu cái mùa đông rồi, lão sống được là nhờ cái lò sưởi ấy. Chỉ cần đêm cho ít nhiên liệu vào là lò có thể sướng, à nhầm, có thể cháy âm ỉ đến hết đêm, đủ sức mang lại hơi ấm cho tấm thân già cỗi của lão. Thế mà, suýt chút nữa, lão đã phạm phải một cái lỗi rất lớn với “cái lò ổn nhiệt” của mình.
Lão áy náy. Và lão cú. Chả có nhẽ không có ai chường mặt ra để lão chửi cho bõ cái sự khốn khổ suốt cả buổi sáng nay của lão hay sao?
Lão đanh mặt lại, hằm hằm đứng dậy, lao ra cửa, cái mồm lão – kể cả người điếc có bịt tai cũng biết lão đang chửi, chửi tục nữa là đằng khác. Lão chĩa đôi môi cong tớn của mình lên, hất hàm với kẻ đang đứng lù lù phía trước. Sếp lão đứng im, rúm người nép vào bên cửa nhường lối cho lão. Ông ngơ ngác không biết có phải do bị giao quá nhiều việc hay không mà nhân viên của mình lại hóa ra “quỷ tàn ma dại” đến mức này.
Sưu tầm
Chính trị là gì?
Ông bố nói: “Con hãy nhìn vào gia đình mình đây: Bố kiếm tiền và mang về nhà, vậy bố là nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con hạnh phúc & bình yên nên con là nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là giai cấp lao động, còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là tương lai đất nước. Con đã hiểu chưa?”
Cậu bé hãy còn băn khoăn lắm lắm nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã. Giữa đêm, cậu bé tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót và đang khóc ầm ĩ. Cậu tiến đến phòng ngủ bố mẹ, gỏ cửa nhưng mẹ ngủ rất say. Cậu bèn đi tiếp đến phòng của chị giúp việc và nhìn thấy bố đang “chấm chấm chấm” với chị trên giường. Cậu đành đi về phòng và ngủ tiếp.
Sáng hôm sau ông bố hỏi cậu bé xem đã hiểu thế nào là chính trị chưa & yêu cầu tự diễn giải lại. Cậu bé trả lời: “Vâng, bây giờ con đã hiểu. Nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ giai cấp lao động trong khi chính quyền ngủ say không biết gì. Nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến và tương lai thì ngập trong cứt ạ!”
THẰNG NÀO ĐÁNH TAO
1. MỸ: “Tao muốn đánh thằng nào, là tao đánh thằng đó. Ngoài ra, tao bao tiền súng!”
2. NATO: “Mỹ đánh thằng nào, tao đánh thằng đó!”.
3. NGA: “Thằng nào bật tao, tao cắt dầu lửa!”.
4. ISRAEL: “Thằng nào ngấm ngầm muốn đánh tao, tao đánh thằng đó!”.
5. NHẬT: “Thằng nào đánh tao, tao sẽ bảo Mỹ đánh thằng đó. Nếu chúng mày không ngừng tấn công, tao cho Maria Ozawa nghỉ việc!”.
6. TRUNG QUỐC: “Thằng nào gần tao, tao đánh thằng đó!”.
7. ĐÀI LOAN: “Thằng nào đòi đánh tao, tao bảo báo chí chửi thằng đó!”.
8. NAM HÀN: “Thằng nào định đánh tao, tao tập trận với thằng Mỹ!”.
9. BẮC HÀN: “Thằng nào làm tao bực, tao sẽ đánh thằng Nam Hàn!”.
10. SINGAPORE : “Thằng nào đánh tao? Chắc không thằng nào rảnh mà đi đánh tao!”.
11. IRAQ : “Thằng nào đánh tao thì cứ đánh cho đã, chừng nào mệt thì tự động về!”.
12. ARAP SAUDI : “Thằng nào đánh tao, tao mua thằng đó!”
13. Billaden: “Thằng nào đánh tao, tao khủng bố thằng Mỹ!”.
14. Liên Hiệp Quốc: “Tao dán cái mác… vùng cấm bay lên thằng nào, chúng mày úp sọt thằng đấy cho tao!”.
15. CUBA : “Thằng nào oánh tao, tao cho Việt Nam một mình canh giữ thế giới!”.
16. VIỆT NAM: “Chỗ nào có oánh nhau, tao bày tỏ quan ngại sâu sắc. Còn thằng nào oánh tao, tao tuyên bố chủ quyền, tao cắt điện luân phiên, sau đó tao… cực lực lên án!”.
NHN sưu tầm
Nghề tư vấn
Một thanh niên đi chơi trên thảo nguyên Mông Cổ. Gặp một bác chăn cừu, anh ta tới làm quen, rồi nói:
- Bác có tin là cháu có thể đếm chính xác đàn cừu này có bao nhiêu con không?
Bác chăn cừu nghĩ bụng, đàn cừu có tới hơn 5000 con, lại chạy lung tung trên cả đồng cỏ rộng như thế, thì làm sao mà đếm được, nên trả lời:
- Tôi không tin.
- Vậy nếu cháu đếm được chính xác bao nhiêu con, thì bác tặng cháu một con cừu nhé? Chàng trai gạ.
- Được thôi – bác chăn cừu trả lời.
Anh thanh niên liền lấy laptop, kết nối vào vệ tinh, chụp ảnh đàn cừu, chạy chương trình phân tích nhận dạng hình ảnh,… và đưa ra kết quả: có 5122 con cừu.
Bác chăn cừu không thể phủ nhận là số lượng hoàn toàn chính xác đành phải nói:
- Cậu thắng rồi. Vậy cậu hãy bắt lấy một con cừu nào cậu thích.
Anh thanh niên thấy một con khác hẳn những con khác, liền bắt lấy và định đem đi. Bác chăn cừu bỗng dưng mất của, nên rất tức.
Khi anh thanh niên sắp đi, thì bác gọi giật lại:
- Cậu có tin là tôi có thể đoán được cậu làm nghề gì không?
Anh thanh niên nghĩ bụng, trên đời có hàng trăm nghề, làm sao mà đoán được nên trả lời:
- Cháu không tin.
- Vậy nếu tôi đoán đúng thì cậu trả lại tôi con mà cậu vừa thắng nhé – Bác chăn cừu đề nghị.
- Ok, cháu đồng ý.
- Cậu làm nghề tư vấn – bác chăn cừu khảng đinh.
- Tại sao bác biết? – Anh thanh niên ngạc nhiên hỏi.
- Cậu làm nghề tư vấn vì, thứ nhất cậu là khách không mời mà đến. Thứ hai, cậu nói cho tôi biết cái điều mà tôi đã biết từ trước đó. Và cuối cùng, cậu làm nghề tư vấn vì cậu có thể nói về điều mà cậu chẳng hiểu gì: con vật mà cậu đang ôm trên tay không phải là con cừu, thực ra là con chó chăn cừu.
——
Mình là mình thích nghề tư vấn kakaka…!!!
Bài ca xăng tăng giá
Xăng! Sao vừa tăng giá mấy hôm lại tăng
Đang thời lạm phát khắp nơi đều căng
Phen này chết đói dân nhe cả răng
Sao lại chơi ác với dân vậy xăng?
Xăng! Bây giờ ta biết kiếm ăn làm sao?
Xăng giờ tăng giá mỗi hôm một cao
Bao tiền trong ví mỗi hôm một hao
Xăng lại chơi ác với dân vậy sao?
Giờ xe máy cất trong nhà, mình đếch thèm đi
Đi bằng xe buýt, chi tiền cũng ít, đỡ phải đau đít
Giờ cưa gái đến chơi nhà, mình cứ tặng xăng
Xăng giờ cao giá, lấy lòng ba má, không cần hoa lá.
Xăng! Hay là ta sẽ đi xe đạp chăng?!
Không chừng cơ bắp mấy hôm lại căng
Nghe đồn sang tháng giá xăng còn tăng
Nhưng mà tăng nữa cũng mặc mẹ xăng!
Tác giả: Giáo sư Xoay và đồng bọn =))
Nhân chuyện em Trà Ngọc Hằng khoe ..zú
“Khi xưa em ở Cà Mau
Nay lên thành phố phải lau nhà hoài
Sống cùng nhà chủ mệt nhoài
…Cho nên em phải .. ra ngoài ở thuê” Continue reading
Các câu nói cho ngày Valentine 14/2
Truyền thuyết kể rằng vào ngày 14/2, nếu các cặp đôi cùng ngồi trên xe phóng với tốc độ 142km/h, nhắm mắt 14s thì 2 người sẽ được ở bên nhau mãi mãi !!!!
Vào ngày 14/2, nếu bóp thật chặt cổ người yêu bạn trong vòng 14p 2s thì người yêu bạn sẽ ở bên bạn mãi mãi

Chúc các bạn của tôi, những người đang đọc bài viết này có 1 ngày lễ Valentine vui vẻ bên nhau và 1 happy ending nhé.
Nếu ai chưa kịp mua hoặc chưa nghĩ ra món quà gì dành cho người mình yêu / người yêu mình thì có thể ghé qua Còi Xương Shop hoặc Gifthaus để chọn cho mình 1 bộ áo đôi tuyệt đẹp hay 1 món quà ưng ý
Lưu ý: Chỉ dùng cho mục đích tham khảo, không nên áp dụng vào thực tế. Tôi không chịu trách nhiệm dưới mọi hình thức nếu bạn áp dụng các cách trên
)
Made in Vietnam
Made in Vietnam – Hương tỉnh dậy lúc 6g sáng, ấy là khi chiếc đồng hồ báo thức (sản xuất tại Nhật Bản) reo những tiếng chuông lanh lảnh. Cô pha cho mình một tách cà phê (loại nhập khẩu từ Mỹ). Phụ nữ nào cũng cần trang điểm trước khi ra đường. Vậy là Hương mang bộ đồ trang điểm (sản xuất tại Hàn Quốc) ra để làm đẹp mình. Khoác lên mình bộ váy trang nhã, thanh lịch (sản xuất lại Pháp), hôm nay cô có một cuộc hẹn quan trọng, đi đôi giày mới mua (sản xuất tại Italia), cô khóa cửa nhà. Cô hoàn toàn yên tâm với chiếc khóa cửa mới thay (sản xuất tại Trung Quốc). Nghe nói nhà máy khóa danh tiếng của Việt Nam cũng phải nhập khẩu loại này về để dán nhãn Việt Nam để bán. Continue reading
Siêu bán hàng
Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được tới 100.000 đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi: “Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy hàng?” Continue reading
Câu cửa miệng: Slogan cho nhân vật trong phim
Để làm nên thành công cho một bộ phim, ngoài những vai trò có ý nghĩa xương sống là đạo diễn, biên kịch, diễn viên… còn có một yếu tố mà nhờ nó, khán giả nhớ đến “xương sống” nhiều hơn. Đó là những câu nói cửa miệng độc đáo mà trong nghề, các đạo diễn gọi đó là “câu slogan” của nhân vật. Continue reading

