Với niềm đam mê Vespa vô bờ bến, với tình yêu vespa luôn âm ỉ cháy trong tim như một chất gây nghiện. Những người chơi vespa bao giờ cũng chọn 1 “bác sĩ” ruột cho vợ hai của mình. Sau đây là danh sách tiệm sửa Vespa cổ tại Hà Nội Continue reading
Category Archives: Vintages
Vespa – mang đậm phong cách trữ tình, lãng mạn, thi vị

Hãy nhìn này: Nếu bạn và tôi là những người sành thời trang, chúng ta sẽ cùng lái một chiếc Vespa nhé!
Không phải là chiếc xe đạp, cũng không phải xe máy, Vespa tiện dụng, thanh lịch, vui nhộn và táo tợn. Phải nói là nó khá nhỏ – chỉ một chỗ ngối, một động cơ, và một tấm kính chắn xinh xắn – nhưng hơn hết thảy, mọi chi tiết ấy đều mang đậm nét văn hóa truyền thống của xứ sở Italia ở bất kỳ đâu Chicago, Brussels hay Bognor.
Vespa luôn mang một chút nào đó vẻ thanh lịch đáng yêu của nền văn hóa đại chúng suốt hàng thập kỷ qua. Gregory Peck đã lái nó trong bộ phim “Những ngày nghỉ ở Roman” với nàng công chúa Audrey Hepburn khắp phố phường. Vespas nổi bật trong bãi đậu xe ở các trường đại học mỹ thuật, các quán bar và bất kỳ nơi dừng xe nào ở Châu Âu. Continue reading
Thiệp, cà phê và… Vespa!
Mỗi cuối tuần, đây còn là nơi tập trung của những nhóm chơi xe cổ, xe quái như Vespa, Mobilette. Họ mang xe ra đây để “khoe” hoặc chào bán. Dễ dàng bắt gặp những “con” xe độc ở đây. Và nếu bạn quan tâm đến xe, chỉ cần bê ly cà phê đến lân la làm quen, bạn sẽ được những tay chơi thao thao bất tuyệt cả ngày cho nghe về xe cổ. Continue reading
Luận về logo xe Vespa
Thời buổi bây giờ, một trong những món đồ gin khó kiếm nhất theo tôi có lẽ là cái lôgô vespa. Thậm chí, kiếm một con standard sơn gin còn dễ hơn kiếm 1 có logo gin! Một trong những lý do logo trở nên khan hiếm là hồi xưa chả ai quan tâm đến logo, thợ sơn, thợ máy cứ vô tư vứt bỏ logo cũ, thay bằng logo “mới” do các bác Chợ Lớn sản xuất. Continue reading
Chuyện về số xe và cà vẹt
Cà vẹt – hay còn gọi là “giấy xe” có thể coi như “tờ khai sinh” của xe. Đi đôi với cà vẹt là biển số và sự việc bắt đầu từ đây. Continue reading
Tản mạn về xe Vespa Sprint
Cách đây 30 năm, dân ta có câu truyền miệng “trăm nghìn lời nói không bằng làn khói súp rin”. Thời đó Sprint chỉ có đại gia mới chơi nổi. Còn nhớ, khi tôi cưỡi con Sprint đến nhà thằng bạn chơi (năm 2004), Bố nó hỏi “Xe con là súp rin pê phở phải không?” Tôi trả lời “Dạ, 016 Bác ạ!”. “Hồi xưa, 1 chiếc 016 bằng nửa căn nhà mặt tiền đường Cao Thắng đó con” Bố thằng bạn bảo thế! Continue reading
Một số dụng cụ nên có khi đi VESPA
-Hai ống tuýp, đầu 12 hoặc 13 (có những bánh xe bị xoay ốc)
-Một con đội (để đỡ vật xe ra khi thay bánh)
-Một bơm chân ,để bơm bánh sơ cua khi thay bánh(banh sơ cua có hơi khó thay ,nhất là xe px Đài Loan)
-Hai chiếc kềm để chỉnh côn
-Một chiếc tuốc nơ vít để chỉnh xăng
-Một ống thay bugi
-Một cái bugi sơ cua
-Một dây côn
-Một bình bơm nhớt để giải cứu khi thiếu nhớt
Vespa cổ – “thương hiệu” của người trẻ sành điệu
Vespa cổ – “thương hiệu” của người trẻ sành điệu 
Đối với giới trẻ, xe máy không chỉ là phương tiện “xê dịch” mà còn là “đồ trang sức”, là “diện mạo”, là “người phát ngôn” cho phong cách. Thế nên, giới trẻ không chỉ xài đồ đắt tiền, hiếm người có nổi, mà còn dụng công “make up” cho xế nổ. Vespa cổ là một điển hình…
Tưởng như những loại xe: Dyland, SH, Honda @, Spacy… mới đủ lý do kiêu hãnh bởi kiểu dáng sang trọng, hợp thời trang và giá cả tính bằng hàng ngàn USD ít người có được thì xe cổ sẽ trở thành “muôn năm cũ”… Nhưng không, dòng Vespa, đặc biệt là Vespa cổ vẫn trở thành mốt của những người trẻ sành điệu. Sắc màu của thời gian
Nói về tâm lý của hầu hết những người đang sở hữu Vespa cổ, Hoàng Nhật Mai tâm sự: “Thật thích thú vì khi cưỡi Vespa cổ có cảm giác lịch lãm hơn và người ngoài nhìn vào sẽ thấy độc đáo, hay hay…”. Thắng Vespa, một admin mở diễn đàn Vespa cổ trên mạng ttvnol.com, khẳng định: “Nếu ai đó đang sở hữu chiếc xe này sẽ hãnh diện và nhớ rằng bạn đang giữ trong tay sắc màu của thời gian, của một thuở xa xưa mà nay mọi người đang… mơ ước”.
Thắng rỉ tai: “Vespa cổ trước khi được tân trang giá rất bèo. Một chiếc Sprint chỉ nhàng nhàng 10 triệu đổ lại. Cỡ Acma ban đầu mua chỉ 4 triệu, qua “mông má” lên tầm 14 triệu là ổn. Standard 1965 máy còn ngon giá bán chỉ 1.000 USD. Lambretta Lisire3 máy “zin” nguyên, còn 90% cũng chỉ 9 triệu… Nhiều dân Tây còn mua Vespa cổ từ Việt Nam cho rẻ nữa”.
“Cô nàng đỏng đảnh”
Trước, mỗi Vespa cổ xuất hiện ở đất Bắc đều phải mấy ngày đường ngược từ TPHCM ra. Cần thay phụ tùng, sửa chữa gì chỉ có nước… Nam tiến. Nay, nguồn mua Vespa cổ không còn khó khăn. Dân chơi Hà Nội không cần đặt hàng tận trong TPHCM cũng có thế kiếm một chiếc Vespa ngon lành thông qua diễn đàn kể trên hoặc săn Vespa cổ bán lẻ quanh Hà Nội.
Phụ tùng cho “cô nàng đỏng đảnh” này cũng không còn quá khó kiếm, đặt hàng trong TPHCM hoặc bỏ thời gian lượn các chợ trời kiếm được cũng khá, giá cả lại phải chăng.
Nếu Vespa bệnh thì số 33 Đường Láng, cuối phố Thái Phiên, Phủ Doãn, Hàn Thuyên hoặc Cát Linh là những địa chỉ sửa chữa tin cậy. Kinh nghiệm bảo dưỡng, sử dụng Vespa cũng phổ biến rộng rãi hơn trước kia. Những điều này khiến dân mê xế nổ trẻ tuổi và cả những “lão tướng” hài lòng.
Nghề chơi cũng lắm công phu
Đi xe Vespa cực khó, nhất là với giới nữ. Quen chạy xe thường, tay ambraya tự động, khi muốn giảm tốc cứ thế mà giảm ga; còn Vespa, giảm ga, nhất thiết phải bóp ambraya. Xe lại nặng, từ khâu khởi động nặng đi. Nếu không có sức khỏe tốt thì… bó tay.
Thanh Hằng, sinh viên ĐH Ngoại thương, sau một thời gian gắn với Vespa cổ, thở than: “Hắn (Vespa cổ) móc hầu bao kinh khủng. Uống xăng như nước lã”. Đấy là chưa kể, Vespa cổ chết máy giữa đường như cơm bữa. Muốn tìm một chỗ sửa xe, nhiều khả năng phải thuê một tay… dắt hộ, còn mình… nhảy xe ôm rà theo.
Mất thời gian, hao tổn tinh thần… đủ các thứ “bà giằn” khác, chỉ bởi có một đam mê… Ngẫm cho cùng, “nghề chơi nào chả lắm công phu”(!) Chưa kể tới, Vespa cổ mua về bao giờ cũng phải “mông má” lại một lượt. Giá cứ thế mà leo thang ầm ĩ.
Cuộc sống còn quá nhiều việc để thực hiện, xe máy là phương tiện vô cùng thông dụng và một chiếc xe đỏng đảnh không thể đưa chúng ta đi xa được. Những lựa chọn cần phải phù hợp với tình hình kinh tế, công việc và cá tính riêng của mỗi người. Nhưng giữ được niềm đam mê cũng là cái thú của người sành điệu.
Theo 24h
Hồng Hạnh đam mê xe cổ
Ca sĩ Hồng Hạnh, người có giọng hát và phong cách biểu diễn trữ tình, đằm thắm cũng rất mê những chiếc xe hơi cổ đầy cá tính.

Hồng Hạnh đang sở hữu chiếc Triumph Sport sản xuất từ năm 1935 và một “con” Peugeot 202 (chiếc này đã tham gia “diễn xuất” trong bộ phim Người Mỹ trầm lặng của đạo diễn Phillip Noyce).
Hồng Hạnh vốn là… con nhà chơi xe. Trước đây, bố của chị từng sở hữu những chiếc xe thuộc dạng quái của các hãng xe hơi danh tiếng như Volkswagen, Mercedes… Bản thân chị cũng rất mê tốc độ.
Hồi nhỏ, mỗi khi thấy bố mang xe máy ra đổ nước, chị đều mượn để “làm vài vòng”. Đến lúc lập gia đình, Hồng Hạnh lại được người chồng am hiểu về xe dẫn dắt trong “nghề chơi”. Chiếc Triumph chị mua lại của đạo diễn Phan Điền từ năm 2000 với giá 10.000 USD.
Chị mê kiểu dáng thể thao và màu đỏ, còn chồng chị thì mê động cơ của chiếc xe. Sau khi mua, Hồng Hạnh phải bỏ thêm 4.000 USD để đại tu lại. Lúc sử dụng chiếc xe này, chị cũng phải mất thêm không ít tiền sửa sang, chưa kể đến việc cứ 6 tháng lại phải đi đăng ký gia hạn lưu hành.
Chị nói: “Đi xe cổ là phải chấp nhận mình phục vụ xe chứ xe không phục vụ mình. Người ta nói đi xe hơi thì mưa không đến mặt, nắng không đến đầu còn tôi đi xe hơi thì cứ mưa là phải tìm chỗ núp, làn da mà tôi luôn nâng niu, chăm bẵm đã bị nắng tàn phá không thương tiếc”.
Hồng Hạnh tự hào vì hiểu được cái triết lý “xe cổ nỗi khổ không của riêng ai” và kiên quyết theo đuổi thú chơi này. Chị coi việc lái những chiếc xe cổ “khó tính, hay đòi hỏi” là hành động… xả stress trong khi các tài xế chuyên nghiệp còn ngán mấy “cỗ máy bà già” đó.
Lúc phải dành thời gian cho công việc, Hồng Hạnh chạy chiếc Fiat Albea (cũng màu đỏ – chị mệnh hỏa nên hợp với màu đỏ) và nếu có sự vụ cần kíp, chị sẽ xài… xe máy. Với chị, sử dụng xe hơi đời mới là phải chú ý đến sự tiện dụng, độ bền và sự “hợp túi tiền” chứ không phải độ hào nhoáng bên ngoài của chiếc xe.
Chị nói: “Nếu chỉ đi trong thành phố thì chẳng nên mua chiếc “nhiều chấm” làm gì, chỉ tổ hao xăng, mất nhiều tiền sửa xe vì đường xá giao thông trong thành phố không thích hợp. Nếu không phải xe cổ thì hãy để xe phục vụ mình!”.
Dân chơi xe cổ mất chỗ khoe xe
![]() |
Dân chơi xe cổ một lần nữa lại mất cơ hội gặp gỡ chia sẻ kinh nghiệm cũng như quảng bá về các loại xe cổ ở TP.HCM. Chính quyền địa phương vừa đưa ra quyết định cấm những người chơi xe cổ tụ tập tại khu vực ở đường Hàn Thuyên, Q.1 vào mỗi sáng chủ nhật với lý do tránh ồn ào, mất trật tự nơi công cộng. Nhiều người nhận xét, các buổi gặp gỡ, giao lưu của những cư dân chơi xe cổ là hình thức sinh hoạt văn hoá lành mạnh. Nơi đây còn trở thành một địa điểm du lịch thu hút sự quan tâm của nhiều du khách. Một tín đồ xe cổ buồn bã: “Bây giờ chúng tôi lại phải cất công đi tìm một chỗ khác để tiếp tục duy trì sinh hoạt, giao lưu”.
Chơi xe cổ ở Sài Gòn
Dân chơi xe hơi cũ có thể chia thành 2 loại, một là do nghiện xe cổ, hai là do điều kiện kinh tế nên đành phải mua xe cũ để đi. Bởi vậy đối với người này xe cổ là cả niềm tự hào nhưng đối với người kia thì nó lại là cơn ác mộng. Thậm chí dân Sài Gòn từng đùa rằng: “Nếu ghét đứa nào thì cứ tặng cho nó một cái máy chụp ảnh hoặc một chiếc xe hơi đời cũ, cho nó… phá sản luôn”.
Thực ra, đối với dân chơi xe Sài Gòn thì không phải chiếc xe cũ nào cũng trở thành xe cổ. Muốn có một định nghĩa tương đối có lẽ phải mượn lời một chuyên gia về xe cổ và hiện là quản lý cấp cao của Tập đoàn Xe hơi Daimler Chrysler – ông Peter Zell: “Xe cổ là những chiếc xe mà giá trị của nó không hề mất đi theo thời gian. Nó không hề lỗi thời và là niềm đam mê bất tận nên nhiều người muốn có nó bằng bất cứ giá nào”.
| Giới chơi xe hơi cổ Việt Nam lần đầu tiên được chiêm ngưỡng 6 chiếc xe đến từ Bảo tàng Stuttgart-Untereukheim (Đức) – nơi hiện có trên 300 chiếc xe cổ. Việt Nam là một điểm đến trong hành trình triển lãm qua nhiều quốc gia như Hàn Quốc, Trung Quốc, Indonesia, Singapore, Malaysia, Thái Lan. Mỗi chiếc xe mang một dấu ấn lịch sử riêng trong từng giai đoạn phát triển của ngành công nghiệp xe hơi. Từ chiếc xe ô tô đầu tiên trên thế giới – Benz Patent Motor Car (năm 1886) ba bánh, chiếc Mercedes 37/70 hp (năm 1907) mà người sở hữu đầu tiên là Hoàng tử Anh Halsfeld, chiếc Mercedes – Benz 320 được mệnh danh là “Người dẫn đường trên xa lộ” (hiện trên thế giới chỉ còn 2 chiếc) đến chiếc Mercedes – Benz 300 mà Thủ tướng Đức Knorad Adenauer rất yêu thích, nên nó được mang tên “Mercedes Adenauer”… |
Thực tế, hiện ở TP.HCM vẫn còn những chiếc xe hơi vốn đã xuất xưởng từ những năm 30 của thế kỷ trước “hiên ngang” lưu thông trên phố. Tatra T.87 – sản xuất năm 1936 – là một trong những chiếc xe như thế. Theo những người mê xe cổ thì chiếc xe này được nhập cảng vào Việt Nam từ hồi đệ nhị thế chiến. Nó cũng là chiếc xe duy nhất còn lại ở các nước Đông Nam Á. Tatra T.87 trông rất “dữ”: Đầu như một phi cơ phản lực, đuôi giống sống lưng cá kình nhô trên mặt nước. Xe có bốn cửa mở về phía sau, mui di động, 2 còi với đầy đủ tiếng “trống, mái”. Hai bên hông đoạn gần cuối đuôi xe lại “mọc” ra 2 tai để lấy gió từ ngoài vào (thời đó chưa có máy lạnh trong xe). Anh Chính, chủ nhân hiện nay của Tatra T.87 khi tiếp xúc với chúng tôi tỏ ra hết sức dè dặt bởi một “nỗi niềm riêng”. Là một người – như anh thú nhận – “mê đồ cổ từ nhỏ” nên khắp nhà cái gì cũng cổ: xe đạp, xe gắn máy, bánh xe bò… Đối với nhiều người thì lâu nay anh Chính như một kẻ lập dị, lâu lâu lại thấy tha về một thứ cũ nát mà có vứt ra đường cũng chẳng ai thèm nhặt. Chiếc Tatra T.87 được anh Chính “tha” về từ nhiều năm qua, cũng trong tình trạng “nghĩa địa” như vậy với cái giá lúc đó là gần 30 ngàn USD. Anh Chính cho rằng ngoài “yếu tố cổ”, nó còn mang nhiều dấu ấn lịch sử vì có từ thời Pháp thuộc và vào thời đó, chỉ những người có địa vị cao trong quân đội mới được đi. Còn ở góc độ khác, điểm đặc biệt của Tatra T.87 là hiện nay vẫn đang còn mang biển kiểm soát của chế độ cũ. Giấy tờ khá đầy đủ nhưng khi anh Chính mang đi đăng ký lại để sử dụng thì cơ quan chức năng từ chối vì không tìm ra hồ sơ gốc trong tàng thư. Vì chưa được cho sử dụng nên anh Chính chỉ còn biết “đợi đến khuya mang ra chạy lòng vòng gần nhà cho đỡ ghiền”. Tuy thế anh vẫn hy vọng vài năm nữa, khi nó được “trăm tuổi” thì Nhà nước sẽ công nhận nó là đồ cổ và cho dán tem để sử dụng.
![]() |
| Chiếc xe cổ Tatra T.87 |
Không phải là duy nhất, nhưng ở Việt Nam khó tìm chiếc thứ ba, là xe Mercedes – Benz 190SL. Giới chơi xe cổ xác nhận ở Sài Gòn chỉ còn 2 chiếc mà một là của ông Ưng Thi (thuộc hoàng tộc nhà Nguyễn, chủ rạp Đại Nam trước đây), còn chiếc kia là của tướng Cao Văn Viên của chế độ cũ. Loại xe thể thao này được nhập vào Việt Nam từ những năm 1958 – 1960 và có vẻ đẹp đặc biệt lôi cuốn. Chính vì vậy mà khi tình cờ được gặp Mercedes – Benz 190SL trong một gara, ông Cao Văn Phú, Việt kiều Pháp, hiện là Giám đốc Công ty Sản xuất lưới Technet, đã không ngần ngại bỏ tiền ra rinh luôn 2 chiếc đem về nhà. Theo ông Phú, loại xe này trên thế giới rất hiếm, giá trị của nó khoảng từ 50 – 100 ngàn USD trong khi ở Việt Nam giá không hơn đống sắt vụn. Không chỉ mình ông Phú thích xe cổ, mà cả vợ, con cũng đam mê, nhưng cuối cùng ông cũng phải tiếc rẻ bán đi một chiếc vì không tìm được thợ để “dọn” lại. “Chơi xe cổ không dễ dàng gì”, đó là câu cửa miệng của ông Phú. Từng món đồ nhỏ nhất cũng được ông đặt mua từ chính hãng ở Đức đem về. Mọi thứ trên xe đều “nguyên bản”, ngay cả nắp bình xăng cũng có hình ngôi sao bạc 3 cánh. Trong gara với nhiều chiếc xe hiện đại của ông Phú, chiếc Mercedes mui trần trắng muốt nổi bật. “Bây giờ nó “chiến” lắm, tui đi xa hoài mà chưa bao giờ phải nằm đường”, ông Phú nói đầy vẻ tự hào.
Chuyện kinh doanh xe cổ cũng đã bắt đầu thịnh hành. Giới chơi xe hơi cổ đang kháo nhau việc ca sĩ L. tậu con xe cổ, bỏ ra chút ít thời gian tân trang lại, chạy được vài tháng bán lại cho đoàn làm phim kiếm được không ít tiền. Hay như Việt kiều K. hiện cũng có trong tay 4 con xe cổ, chiếc nào cũng “dọn” lại ngon lành chuẩn bị xuất sang trời Tây với giá cao hơn gấp nhiều lần, trong đó có chiếc đã từng xuất hiện trong phim Người Mỹ trầm lặng.
Lý do chơi xe hơi cổ có thể rất khác nhau, chẳng hạn như vì thích có con xe “không đụng hàng”, vì chạy theo thời trang, vì chán những chiếc xe đời mới hào nhoáng, vì kinh doanh… Thế nhưng vẫn có một điểm chung, là tất cả “dân chơi” đều coi xe cổ như con cưng của mình.
Lê Nga(TNO)

