Qua khỏi mốc 21km, tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều về bản thân và sức chịu đựng của cơ thể mình.
Qua khỏi mốc 21km, tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều về bản thân và sức chịu đựng của cơ thể mình.
Chủ nhật vừa rồi, ngày 25/10/2015, lần đầu tiên tôi tham gia một cuộc thi chạy Marathon 42km. Nói chung là một việc không bình thường, với nhiều người là phi thường, với bản thân tôi thì cũng hết sức là phi thường. Chỉ đơn giản là như vậy
Tôi vẫn không tin mình có thể hoàn thành được hết chặng đường Full Marathon 42km tới khi tôi chạy được tới km thứ 35. Ngày hôm qua thì quá bận rộn để có thể kịp viết điều gì, còn sáng nay khi tôi ngủ dậy, tôi quyết định là sẽ ghi lại sự kiện này dù tôi cũng sợ cảm hứng và ý tưởng có thể vơi đi chút ít so với ngày hôm qua.

Mọi việc rất là tình cờ

Mọi việc diễn ra với tôi hoàn toàn tùy hứng, từ việc ban đầu chỉ định đến Đà Nẵng chơi cho đến việc tự nhiên ngồi trên lưng cọp khi nhận được số bib chạy Full Marathon từ một người bạn trong nhóm chạy. Gần 2 tháng trước đây, trong giải chạy bộ LDR Half Marathon lần thứ nhất diễn ra vào ngày 30/08/2015, tôi chỉ chạy cự ly xa nhất là 21km, tức là bán marathon, cho nên tôi nghĩ mình sẽ chỉ chạy cự li này thôi, hoặc nếu bib này là marathon thì có thể đổi lại. Bởi vì marathon là cuộc chạy dài, khắc nghiệt hơn bán marathon rất nhiều nhiều, cần chiến thuật khác chứ không thể chạy với tâm lý bán marathon tốt nhất rồi về sau…ra sao thì ra. Vì tôi biết chắc nếu làm như thế, tôi sẽ không đạt được gì cả, ngay cả việc về đích cũng không chắc chắn. Không liều mình được, vì tôi hiểu cơ thể mình. Với những thử thách như thế này, tôi hiểu rằng chẳng bao giờ có sự bắt đầu hay sự chuẩn bị nào là hoàn hảo cả. Nếu mọi thứ bắt đầu có vẻ như không hoàn hảo, thì cách mình thực hiện sẽ khiến cho mọi thứ trở nên trọn vẹn. Tôi ở lại Đà Nẵng chơi và chạy nhẹ nhàng một chút làm quen không khí và ngắm nhìn thành phố.

Một ngày trước cuộc thi

Hôm sau, chúng tôi lái xe máy vào Laguna Lăng Cô Resort làm các thủ tục đăng ký cho cuộc thi, thuê một nhà nghỉ cạnh bờ biển và cách địa điểm thi khoảng 6km. Bữa chiều khá ngon, buổi tối và trưa hôm sau thì hơi tệ. Khoảng thời gian chờ đợi trước ngày thi thật là kỳ lạ, đa phần chúng tôi đều là những người đàn ông độ tuổi từ 30-45 ở chung một khu nhà, chúng tôi ngồi ngoài ban công thư giãn chia sẻ những kinh nghiệm về chạy bộ và những điều khác. Không ai tỏ ra cao hứng hay phấn khích quá, nhưng lo lắng thì càng không. Đây giống như là một chuyến đi chơi của anh em chúng tôi. Mỗi người có một cách tận hưởng cuộc chơi của riêng mình, lời nói hay ly bia trong bữa ăn đều chừng mực, chúng tôi sẽ ăn đủ uống đủ lắng nghe mọi dấu hiệu cơ thể để sau khi kết thúc bữa ăn, có thể đi ngủ sớm và giữ gìn thể lực trọn vẹn cho “phần trình diễn” vào 6h sáng hôm sau.
Đi xe máy từ Đà Nẵng qua Đèo Hải Vân để sang Lăng Cô thi đấu
Đi xe máy từ Đà Nẵng qua Đèo Hải Vân để sang Lăng Cô thi đấu
Selfie với bạn trai cùng phòng =))
Selfie với bạn trai cùng phòng =))

Về phần mình, cách đây 2 tháng tôi vẫn còn khá vất vả thực hiện được đường chạy bán marathon đầu tiên của mình, vì vậy trải nghiệm tham gia một cuộc thi chạy Full Marathon thực sự là quá bất ngờ với tôi. Tôi cũng không có ý định sẽ nhảy xuống biển tắm hay tranh thủ đi thăm thú khắp nơi, thậm chí ý định sẽ lôi máy tính ra làm một vài công việc dang dở cũng bị dập tắt luôn. Tôi muốn tận hưởng khoảng thời gian hiếm hoi của việc “không có gì để làm” ở đây. Khoảnh sân nhà nghỉ rộng và vắng tanh, bên ngoài là rừng thông phi lao giăng kín kéo đến tận bãi cát. Internet tậm tịt, 3G cũng rất yếu, và không gian thì rõ ràng là thích hợp cho việc nằm ườn ra sân ngắm mây trời chả muốn làm gì cả, thậm chí có thể ngủ luôn thì quá thích. Cảm giác này khiến tôi nhớ tới những ngày hè khi còn bé, anh em tôi có những ngày nằm dang chân trên sàn gạch mát rượi của bác tôi, nghe bác suýt xoa và quạt phe phẩy cho tới hết buổi chiều. Ôi chao buổi chiều của trẻ con sao mà dài thế, mãi chả đến giờ cơm, mà cũng chẳng phải học bài.

Tôi đi ngủ muộn hơn dự tính một chút, vì ham nốt cuộc vui đốt lửa trên bờ biển. Mặc dù chuyện đàn hát lúc này không làm tôi hứng thú nhiều lắm, nhưng việc gặp gỡ bạn bè thì lúc nào cũng vui cả, tôi lại có khoảng thời gian đi bộ trên một bãi cát phẳng rất đẹp hít hà thêm không khí trong lành của biển đêm. Quá nhiều lợi ích, đủ lí do để không thể bỏ lỡ.

Khởi động

5h kém, 4-5 chiếc điện thoại của chúng tôi lần lượt đổ chuông báo thức, trì hoãn thêm vài phút rồi cũng phải dậy chuẩn bị đồ đạc. Từ khi tham gia các cuộc chạy, tôi hiểu rằng thời gian của mình phải được sử dụng nghiêm ngặt tiết kiệm hơn. Đó là cách để mình tôn trọng bản thân hơn, và người khác cũng sẽ tôn trọng bạn như thế. Set đồ của tôi chuẩn bị cho hôm nay gồm có: 4 gói gel, quần compression, một quần đùi nhẹ ở bên ngoài, không mặc quần lót vì quần com cũng khá ôm người rồi, nếu mặc dày quá từ km30 trở đi sẽ cực kỳ khó chịu. Đôi giày citytrail của bạn gái tặng hôm sinh nhật, mũ snapback và belt đeo bụng của bạn Lâm, đáng lẽ tôi nên mang một đôi tất dày hơn, điện thoại và tai nghe nhạc. Khá cầu kỳ vì dù sao tôi cũng xác định đây như một chuyến đi chơi kéo dài 6 tiếng, tôi không muốn bỏ lỡ việc tận hưởng bất cứ điều gì trên hành trình dài này. Thành tích hay việc cảm nhận quá sâu sắc về việc chạy không phải điều tôi quan tâm. Với một người chạy chưa lâu như tôi, quần compression giúp tôi ổn định dáng chạy hơn, tôi cũng mất 2 ngày để làm quen với nó, quần đùi thực ra không cần thiết lắm nhưng tôi cảm thấy hơi ngại nên vẫn mặc, nó cũng giúp tôi có thêm 2 túi để đặt 2 gói gel và ít tiền lẻ. Gel là để ăn nhanh tiếp thêm năng lượng. Belt để nhét điện thoại vào và ròng tai nghe lên nghe thông báo theo dõi quá trình chạy, và bỏ thêm lens chụp ảnh và 2 gói gel khác. Mũ và kính mát thì đề phòng trời quá nóng hoặc mồ hôi ra quá nhiều chảy xuống mắt.
Kinh nghiệm đau thương từ chuyến trail Tam Đảo nhắc tôi rằng mọi sự chuẩn bị đều không thừa với khoảng thời gian vận động lâu như thế. Tất nhiên, nếu bạn có thể thực hiện 42km với khoảng thời gian 4 tiếng trở lại, việc chuẩn bị nhiều như thế có thể là hơi thừa, thậm chí cản trở cuộc đua của bạn. Nhưng tôi đã xác định mục tiêu rõ ràng là hoàn thành trong khoảng dưới 6 tiếng, nên cũng đưa ra một chiến thuật phù hợp với mình. Sau khi selfie chụp ảnh tự sướng đầy đủ các thủ tục cúng facebook thì Ban tổ chức thông báo chúng tôi còn 5 phút để bắt đầu cuộc thi. Có rất nhiều anh chị em Hội những người thích chạy đường dài (LDR) ở đây, tôi thấy cũng giống như đang ở nhà vậy. Ngoài ra rất nhiều bạn nước ngoài hay ở 3 miền đều ở đây. Cuộc thi chạy này nghe nói không đông lắm so với các cuộc thi khác, có lẽ do mới tổ chức. Nhưng tôi nghĩ là họ đang tổ chức khá tốt. Tôi chỉ có 2 phút buộc phải chạy nhẹ từ bãi xe vào nơi xuất phát vì đến hơi muộn một chút, còn thì tôi quyết định sẽ không khởi động.

Bắt đầu

Không có súng, không có tiếng hét vang đầy hào hứng kích động. Bắt đầu là “bắt đầu” nói nhỏ vừa phải đủ nghe. Phía trên flycam đang bay, tôi hơi tiếc vì mình lại đội mũ cơ chứ.
— 3km đầu tiên có 2 đoạn lên xuống dốc, vì tôi đã quyết định sẽ không khởi động kĩ, nên tôi sẽ dành khoảng thời gian này chạy và đi bộ thật chậm thay cho khởi động. Tốc độ 9 phút/km (tức là khoảng 7km/h) luôn không cần vội vàng. Tôi sẽ có một khoảng thời gian rất dài phía trước, vì vậy, trì hoãn việc cơ thể chuyển qua giai đoạn làm nóng toàn bộ các cơ càng lâu càng tốt. Tôi vẫn nhớ bài hát đầu tiên tôi nghe là Beautiful Mess của Jason Mraz, một mình giữa con đường vắng chả còn ai (tôi đinh ninh mình ở sau cùng, sau biết hóa ra không phải), một bên là núi rừng một bên là thung lũng sân golf.
Đến km số 4, tôi bắt đầu chạy chậm ở pace 7, luôn lắng nghe cơ thể mình để thay đổi giữa chạy và đi bộ, hạn chế cơ bắp bị căng lên quá sớm. Thật ra chạy quá chậm trong một khoảng thời gian cũng làm cơ bắp mỏi nên tốt nhất là lựa chọn tốc độ phù hợp với mình. Tôi tiếp tục chiến thuật này, để duy trì cơ thể sau 10km đầu tiên chỉ được làm nóng ở mức 10-15%, ở mức này thì với tôi hầu như không có mồ hôi mấy, bên cạnh đó thì thời tiết ở Lăng Cô cũng rất mát vào buổi sáng. Nhạc thì lúc bật lúc tắt tùy hứng. Suốt toàn bộ quãng thời gian chạy, tôi thường xuyên chào hỏi tất cả những người tôi gặp trên đường, điều này giúp tôi có một tâm trạng thoải mái, cởi mở, vui vẻ, cơ bắp cũng tự nhiên được thư giãn và hưng phấn hơn. Tôi cũng sử dụng nước và đồ ăn ở tất cả các checkpoint, trò chuyện với đội hỗ trợ (supporter), chụp hình selfie với những runners khác. Thậm chí vừa chạy vừa nhảy theo nhạc, tự do, tận hưởng, ngay cả việc sở hữu số đăng ký này không mất tiền, tất cả đều là may mắn và hạnh phúc rồi.
Vừa chạy vừa selfie với vài người bạn
Vừa chạy vừa selfie với vài người bạn

dung selfie 2Đến km cỡ 7-8 tôi bắt đầu vượt qua những người đầu tiên và bắt gặp những người top đầu đang chạy ngược lại. Tôi tự nhủ mình sẽ bắt đầu ở điểm xuất phát thấp nhất rồi sẽ lần lượt vượt qua, và không để ai vượt qua lại. Cảm giác này rất thú vị. Khi chạy đến km số 10 thì tôi cũng ở vị trí người chạy vòng lại và biết hóa ra sau mình còn khoảng 5 người nữa. Tôi hoàn toàn tự tin vào việc mình có thể hoàn thành 21km đầu tiên nên cuộc thi của tôi sẽ thực sự bắt đầu từ sau điểm này. Quan trọng là tình trạng của mình ở km số 22 là thế nào.

Khi ở km tầm 14-15 gì đó, trước mặt tôi có 3 người, thì trong tai nghe chạy đến track “Đóng Băng” trong CD “Bình Minh” – đứa con tinh thần đầu tay của tôi, thế là tôi trở nên hưng phấn quá chạy một mạch với pace tầm 5 gì đó vượt qua cả 3 người họ rồi trở về pace 6:30 để duy trì khoảng cách. Thật là sướng. Chân tôi đã active khoảng 80%, chạy nhẹ nhõm và sung sướng. Thân trên active khoảng 25%. Từ km16 đến km19 tôi vượt qua 3 người nữa , rồi sau 21km thì chạy ra một con đường lớn.

Nửa chặng đường còn lại

Từ lúc này trở đi, mỗi km bắt đầu trở nên dài hơn, số người có thể vượt qua cũng ít dần, tôi vượt tiếp được 3 người nữa trong 3 km tiếp theo, khó khăn hơn. Cơ thể bắt đầu căng lên nhiều hơn. Tôi đánh giá là chân tôi đã vào giai đoạn active 95% rồi, tức là sắp tới giai đoạn căng nhất và đi xuống dần. Tôi lại cố gắng giảm tải dần cho nó để duy trì được tới km số 30. Phần thân trên thì active khoảng 40%. Như đã nói, tôi hoàn toàn bỏ qua phần khởi động ép dẻo toàn bộ cơ thể tại vạch xuất phát, tôi muốn nó sẽ tự mềm ra trong quá trình chạy, nếu không thì trong 21km đầu tiên, các cơ bắp sẽ hoạt động quá mức cần thiết, giống như dùng dao mổ trâu giết gà vậy. Thực ra, 21km với tôi nó vẫn to gần bằng con bò. 60% active cơ thân trên sẽ giúp gánh phần sức còn lại của đôi chân khi nó tới điểm căng cứng nhất của mình.
Qua khỏi mốc 21km, tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều về bản thân và sức chịu đựng của cơ thể mình.
Qua khỏi mốc 21km, tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều về bản thân và sức chịu đựng của cơ thể mình.

Từ 30-35km, hầu như tôi chỉ vượt được 4 người trong đó 2 người ở tình trạng đi bộ rất chậm và 2 người vừa chạy chậm vừa bước. Bàn chân tôi đau khủng khiếp, tôi bắt đầu lựa những chỗ có cỏ và đất cát để dẫm vào, trời thì đổ một cơn mưa nhẹ, tôi cũng không bị nóng lắm nên thực sự không biết điều này có gì tốt hay không. Ở khúc này tôi ấn tượng nhất việc có một bác người nước ngoài, chỉ đi bộ phía sau nhưng rất nhanh, tôi chỉ dừng chân đôi chút đã thấy khoảng cách bị rút ngắn đáng kể rồi. Khung cảnh đường chạy ở Lăng Cô cũng có vài đoạn rất đẹp, mặt nước trong vắt như gương, không có gió nên không có gợn sóng nào.

Đến km 35, tôi đã rất chắc chắn mình sẽ hoàn thành cuộc thi này, chỉ điều này cũng khiến tôi thấy an ủi rất nhiều, đây cũng là khúc tôi quay trở lại Laguna từ đường lớn, phía trước là một cây cầu, tôi nhìn thấy một anh mặc áo đỏ phía trước, đây sẽ là mục tiêu tiếp theo tôi cần vượt qua. Tôi bắt đầu tăng tốc, thật ngạc nhiên là bàn chân lúc này lại không đau nữa, nhưng bắp đùi thì bắt đầu căng và mỏi, liên tục báo tín hiệu về não. Tôi vừa chạy thật nhanh vừa đi bộ, chỉ còn 7km, tôi nghĩ là tôi có thể bắt đầu dồn toàn bộ phần sức còn lại từ đây. 10% đầu tiên sẽ để vượt anh áo đỏ ở cây cầu này. Và tôi cũng làm được việc đó trong 2 phút, rồi khi vừa đi bộ vì phải nghe điện thoại công việc thì tôi giật mình vì lại bị vượt qua, tôi quyết định sẽ chạy hết mức để vượt hẳn đến chỗ check point. Tới checkpoint xong thì chân tôi như có lò xo, đột nhiên có thể chạy đc pace dưới 5 trong khoảng 200m rồi chậm dần, tôi đã quay lại đoạn lên xuống dốc ở lúc đầu. Tôi đi ngược giật lùi lên dốc, nó làm chân tôi bớt đau. Trời thì bắt đầu nắng lên, mũ và kính phát huy tác dụng. Rồi lê lết mãi, thì cũng tới mốc chỉ còn 3km, bắt đầu vào trong resort Laguna, tới điểm này thì bàn chân lại đau lại, nói chung là tôi cũng đã sử dụng hết tất cả các chiêu ép dẻo thân trên, chân đùi liên tục trong 5km đổ lại đây rồi, tới thời điểm này thì chúng không còn tác dụng gì nữa. Tất cả các nhóm cơ đã active vượt quá mức 100% của chúng rồi, có lẽ là đã rơi vào 120%, và tới đích thì đạt mức 180%.
3km cuối cùng thực sự là rất khổ sở, tôi vừa chạy vừa đi bộ một đoạn thì phát hiện ra một bạn mặc áo xanh chuối tôi đã vượt qua ở km25 đã đuổi kịp tôi, chỉ cách khoảng 200m, điều này khiến tôi sôi máu lên, tôi lại tăng tốc trở lại ở tất cả các đoạn có thể. 2km cuối chúng tôi rượt đuổi nhau ở bên trong resort, kiến trúc resort rất đẹp, tôi nghĩ nếu sau có dịp tôi cũng sẽ đưa gia đình tới ở đây vài ngày, nhưng lúc này kiến trúc lòng vòng của nó đang làm khổ tôi, điều khiến tôi dễ chịu nhất là mỗi lúc chạy trên cỏ thì đôi chân bớt đau một chút, đáng lẽ tôi nên mang theo một đôi tất mỏng hoặc một đôi tất giày khác để thay. Tôi cũng định bỏ giày ra chạy chân đất, ít nhiều cảm giác mới lạ và mát mẻ sẽ xoa dịu cái đau, nhưng tôi nghĩ là chân tôi chưa được luyện tập cho điều này, sau 2-300m, nó sẽ phản tác dụng, có thể tôi sẽ còn đau hơn.

Về đích

1km cuối cùng, tôi bắt đầu gặp một vài anh em khác đang đi bộ, tôi cứ đinh ninh các anh em đã chạy xong và đang đi dạo, trong lòng ao ước vô cùng, lại tiếp tục dùng mồm vừa chạy vừa la để kích tinh thần tăng lên, thực sự rất có ích ở giai đoạn này, ý chí và mỗi một chút động viên nho nhỏ đều tác động lên cơ thể. Nhưng thật ra mọi người đều không chạy được nữa nên đi bộ, thành ra tôi có thể vượt qua thêm vài người nữa. Ngay lúc cảm thấy chán chường lắm rồi, thì vạch đích lại hiện ra cách tôi tầm 100m, tôi nhớ tới đây chính là điểm xuất phát sáng nay, co cẳng chạy thật nhanh về đích ha ha ha. Phần trình diễn của tôi đã kết thúc, mề đay được choàng lên cổ, ngay lập tức tôi lao vào phòng matxa sau khi chụp vài tấm selfie và nhận lời chúc mừng của anh em.

Cho lời kết

42km trong 5 giờ45 phút nhiều cung bậc, và khoảnh khắc chạm đích thì lại quá nhanh. Nhưng đây không phải sân khấu ca nhạc, nên tôi cũng chẳng mong chờ những lời tán tụng những tiếng vỗ tay lâu hơn.Tôi làm việc này hoàn toàn vì bản thân mình, muốn mình chứng kiến một lần nữa mình vượt qua một giới hạn mới, một điều gần như không tưởng cách đây 2 tháng, sau khi vượt qua 21km, tôi nghĩ mình phải tập ở 30km vài lần nữa mới có thể lên được 42km. Thế mà, cuối cùng tôi có thể hoàn thành ở trạng thái cơ thể tốt hơn lần trail 23km Tam Đảo, không bỏ cuộc.
Huy Chương Finisher dành cho các VĐV hoàn thành cuộc thi Laguna Lăng Cô Marathon (42km) trong thời gian cho phép. Đây quả thực là một phần thưởng xứng đáng cho chiến thuật thi đấu và sự "liều lĩnh" của tôi hôm chủ nhật vừa qua.
Huy Chương Finisher dành cho các VĐV hoàn thành cuộc thi Laguna Lăng Cô Marathon (42km) trong thời gian cho phép. Đây quả thực là một phần thưởng xứng đáng cho chiến thuật thi đấu và sự “liều lĩnh” của tôi hôm chủ nhật vừa qua.

Sau một ngày ngủ dậy đôi chân cũng đỡ đau rất nhiều. Tôi nghĩ, vấn đề cũng chẳng phải cơ thể có sự biến đổi gì nhiều, mà tôi đã có sự hình dung tốt hơn về cơ chế vận hành của cơ thể mình, hiểu được nó và dự đoán được sự thay đổi của nó trong suốt quá trình chạy, rất may là cũng diễn ra đúng như thế. Tôi cũng không gặp phải cảm giác bực tức vô cớ kiểu như “đ*** hiểu sao mình lại ở đây làm cái gì”, bực tức với mọi thứ xung quanh vì những mệt mỏi của lựa chọn của mình, tôi đã gặp trạng thái này trong chuyến lái xe đường dài lên Hà Giang. Đó là một cột mốc giới hạn về mặt tinh thần, trạng thái hiếm hoi này khi gặp rồi thì gần như lần sau nó không lặp lại nữa. Không rõ những đồ support có thực sự giúp ích được gì nhiều hay không, bởi vì nếu lần sau lặp lại việc này, cơ thể tôi cũng ở giai đoạn khác rồi, dù có mặc quần compression hay mặc quần đùi chạy thì cảm giác cũng khác. Nhưng sự chuẩn bị đầy đủ chắc chắn vẫn mang lại kết quả tốt hơn.

Ngủ dậy xong phải chụp choẹt xem mình có bớt đi tí thịt nào không :D
Ngủ dậy xong phải chụp choẹt xem mình có bớt đi tí thịt nào không 😀

Viết bởi: Nguyễn Việt Dũng (Joon) . Huế. Tháng 10/2015