• Cho họ miễn phí, họ nghĩ rằng đó là một cái bẫy, cái phễu.
  • Nói với họ đó là một sự đầu tư nhỏ, họ sẽ nói không thể kiếm được bao nhiêu.
  • Hãy nói với họ đầu tư nhiều hơn, họ sẽ nói không có tiền.
  • Bảo họ thử những điều mới, họ sẽ nói không có kinh nghiệm.
  • Nói với họ kinh doanh kiểu truyền thống, họ sẽ nói khó làm lắm, không có khác biệt.
  • Đưa cho họ sản phẩm khác biệt, họ sẽ nói chưa có thị trường hoặc dung lượng thị trường không đủ lớn, sợ nguồn lực educate không đủ.
  • Nói với họ đó là một mô hình kinh doanh mới, ít tốn thời gian, họ sẽ nói đó là đa cấp.
  • Bảo họ mở một cửa hàng, họ sẽ nói không có tự do.
  • Kêu họ kinh doanh xây hệ thống bền vững kiểu hiện đại, họ sẽ nói không có chuyên môn, hoặc sợ ngốn hết thời gian.
  • Họ có một điểm chung: Họ thích hỏi Google, nghe lời khuyên từ bạn bè cũng vô vọng giống như họ,
  • Họ suy nghĩ nhiều hơn một giáo sư đại học và làm ít hơn một người mù.
  • Nếu bạn hỏi họ là họ có thể làm những gì? Thì họ sẽ không có câu trả lời cho bạn.

Kết luận của tôi: Bạn có quyền lựa chọn cách nghĩ, cách sống, thái độ và công việc.

“Nếu bạn chịu làm những gì mà người khác không muốn làm thì bạn sẽ đạt được thứ người khác không bao giờ có”

Những người có suy nghĩ như trên thường là người nghèo hoặc vừa nghèo vừa bảo thủ, thiển cận.