Có một con bò ở trong tôi
Nó luôn tìm kiếm một chỗ ngồi
An toàn, ổn định ngang lưng dốc
Ngăn bước chân đi tới đỉnh trời

Tôi định kinh doanh, nó gạt liền
Rủi ro đầy rẫy, khó vô biên
Thôi cứ hài lòng lương tháng nhận
Tuy ít nhưng tay vẫn có tiền

Rồi tôi đi phượt nó cũng ngăn
Nắng mưa, nguy hiểm đã giăng màn
“Ở nhà bạn nhé, dù buồn chán
Nhưng mình sẽ thọ giữa thế gian!”

Tôi muốn đổi thay, muốn hết phiền
Muốn chẳng sống thừa, muốn lên tiên
Muốn được ghi dấu cùng thời đại
Nhưng bò xuất hiện: “Chớ có điên!

Mấy việc lớn lao đã có người
Cứ an phận nhỏ, tránh tập bơi
Ngoài kia sóng dữ luôn rình rập
Trong bờ đứng ngắm, thế đủ rồi!”

Tôi nghe lời ấy, chợt lặng thinh
Bỏ mặc ước mơ vẫn quanh mình
Hay liều một mẻ cùng bão tố
Dong buồm rẽ sóng tới quang vinh ?

Đến tận bây giờ tôi vẫn “ngoan”
Vẫn chờ phương án thật an toàn
Bởi dù tiếc nuối, nhưng sâu thẳm
Bạn bò đã chiếm trọn không gian

Chuyện xưa: Nhà nọ giữa cảnh nghèo
Gia tài chỉ một chú bò theo
Cả ngày quanh quẩn theo bạn ấy
Sống nhờ nguồn sữa bé tẹo teo

Chẳng dám đi đâu, chỉ vòng vo
Đầu tiên, bạn ấy phải ăn no
Để thêm chan chứa, căng bầu sữa
Thời gian thu nhỏ đúng bằng bò

Rồi một ngày kia, thảm họa về
Bò chết, cả nhà chợt tái tê
Hết rồi lương thực nuôi cuộc sống
Phải tìm sinh kế giữa bến mê

Từ lúc bò ta vượt kiếp trần
Thời gian bỗng “nở” tựa phong vân
Sức ép sinh tồn nâng chân bước
Cơ hội khắp nơi tiến sát gần

Ra thế, bò đi sức ì bay
Năng động, bạo gan với mê say
Cuộc sống từ nay thêm khá giả
Chuyện đời: Tưởng họa hóa điềm may

Ra thế, khát khao muốn đổi đời
Phải dám xa bò vốn thân tôi
Dám bỏ an toàn, tìm thách thức
Dám làm những việc “nuốt không trôi”